Thời gian qua bao lâu Lăng Giản cũng không biết. Nàng lo lắng nắm chặt góc chăn nhìn Hứa Linh Nhược đang ngủ , nhìn thấy nàng bởi vì sợ hãi mà co người lại, tự vòng hai tay ôm chặt lấy thân thể. Hứa Linh Nhược như vậy làm cho Lăng Giản đau lòng, nàng cầm lấy một bàn tay của Hứa Linh Nhược đặt vào tay mình, muốn dùng độ ấm trong lòng bàn tay giúp cho nàng yên ổn một chút. Có lẽ thật sự hữu dụng, Hứa Linh Nhược không còn giãy dụa nữa, nàng ngủ say tùy ý cho Lăng Giản nắm tay, hô hấp ổn định.
Tiếng rao hàng bên ngoài cửa sổ càng ngày càng thưa thớt, lúc thanh âm của Tô Mẫn Nhi từ dưới lầu truyền đến, Hứa Linh Nhược chậm rãi mở ra đôi mắt che phủ một tầng hơi nước.
\’Chát.\’
Không đợi Lăng Giản mở miệng nói chuyện, Hứa Linh Nhược đã ngồi bật dậy quăng cho Lăng Giản một cái tát. Nàng co chân lui vào một góc giường, sau đó lung tung khép chặt lại vạt áo của mình, đôi môi run rẩy nhìn về phía Lăng Giản. Nàng không biết nên nói cái gì với Lăng Giản, không biết nên đối mặt với Lăng Giản như thế nào. Thân thể còn chưa hoàn toàn khôi phục, hạ thể Hứa Linh Nhược truyền đến từng trận đau đớn, vết lạc hồng đỏ sẫm trên sàng đan khiến cho chuyện đã xảy ra như thủy triều ập về, tóc của nàng có chút tán loạn, Lăng Giản nhìn thấy cũng hết sức đau lòng.
\”Linh Nhược, ta biết hiện tại có nói gì cũng vô ích. Lúc ấy ngươi bị người hạ xuân dược, nếu không. . .làm như vậy. . .Ngươi sẽ có nguy hiểm tánh mạng. Ta không hy vọng ngươi có chuyện.\”
Lăng Giản buông xuống bàn tay đang bụm má, nhắm mắt lại, nói:
\”Nếu giết ta ngươi sẽ cảm thấy tốt hơn, vậy động thủ đi.\”
\”Đây không phải lỗi của ngươi.\”
Trầm mặc hồi lâu, Hứa Linh Nhược rốt cục mở miệng, nàng mạnh mẽ hít sâu một cái, dùng cánh tay ôm lấy đầu gối, không nói gì nữa. Chuyện này vốn không phải là lỗi của Lăng Giản không phải sao? Là do chính mình quá dễ tin người khác, là do mình không biết thu đồ đệ. Cho nên, hết thảy đều là chính mình gieo gió gặt bão.
\”Linh Nhược. . .\”
Lăng Giản mở to mắt, đau lòng nhích người tới đem Hứa Linh Nhược ôm vào trong ngực, nói:
\”Đừng suy nghĩ nữa, chuyện gì cũng đã qua rồi. Ta đã giáo huấn cẩu tiện nam kia rồi, không sao nữa, hết thảy đều là lỗi của ta, là lỗi của ta.\”
Lăng Giản đem mặt kề sát vào mặt Hứa Linh Nhược, nàng không hy vọng Hứa Linh Nhược lại suy nghĩ nhiều nữa, nàng nguyện ý đem tất cả lỗi lầm đều đổ lên người mình, chỉ cần Hứa Linh Nhược có thể yên ổn là tốt rồi.
\”Lăng Giản, dẫn ta đi đi, ta không muốn ở lại nơi này.\”
Hứa Linh Nhược tựa vào trong lòng ngực Lăng Giản, nói:
\”Lần này nếu không phải giúp Thanh Hàn truyền tin nên mới quay về kinh, ta cũng sẽ không giữa đường gặp được Hạo Lân. Hắn nói với ta hắn tìm được Thiên Sách Quyết rồi, muốn để cho ta phân rõ thật giả, ta đơn giản chỉ là muốn biết hắn đang muốn giở trò gì, không từng nghĩ tới hắn nhưng lại. . .\”
\”Tốt lắm tốt lắm, chúng ta không thèm nghĩ tới nữa được không?\”
Lăng Giản ngắt lời nàng, nâng tay lên giúp nàng cài lại vạt áo, lúc này mới nhẹ nhàng nâng nàng dậy. Ngón tay vẫn còn vết máu làm cho Hứa Linh Nhược ngượng ngùng không thôi, nàng giống như một đứa nhỏ, không chịu buông ra cánh tay Lăng Giản, mặc cho Lăng Giản bế nàng đi ra khỏi khách điếm.