\”Ta còn nghĩ ngươi đi nơi nào, cư nhiên lại đến đây, không lẽ là quá nhớ nàng, cho nên mới tới đây nhìn vật nhớ người?\”
Bên trong Thượng Hoa cung, Lam Nhược Y không biết từ khi nào đã đứng ở phía sau Lăng Giản, thấy nàng đang sửa soạn quần áo ngoài cung thì trong lòng đã đoán được một phần. Nàng cười khổ đứng ở nơi đó, Lăng Giản đưa lưng về phía nàng, nhìn không thấy biểu tình lúc này của Lam Nhược Y.
\”Nhược Y, ta có chuyện quan trọng cần phải xuất cung một thời gian.\”
Lăng Giản gói ghém lại y phục màu trắng, lúc quay đầu lại thì Lam Nhược Y đã khôi phục nụ cười quyến rũ bình thường.
\”Ngươi không sợ ngươi xuất cung rồi, mấy nữ nhân của ngươi đều chạy theo người khác hết sao?\”
Lam Nhược Y ngoài cười nhưng trong không cười nói, lắc lắc thân hình như rắn nước ngồi lên trên bao hành lý mà Lăng Giản vừa mới gói ghém xong. Nàng không muốn Lăng Giản rời đi, đoạn thời gian này nàng đã thói quen có người này ở bên cạnh, cho dù có lúc nàng còn đi Nhiễm Lê cung.
\”Sẽ không, Nhứ Yên sẽ không như vậy đâu.\”
Lăng Giản tin tưởng An Phi, bởi vì một nữ tử như nàng, phàm là đã quyết định chuyện gì sẽ không bao giờ thay đổi. Ngược lại là yêu nghiệt trước mắt này đây, Lăng Giản nhìn nàng từ trên xuống dưới, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng :
\”Bất quá người nào đó thì không biết chừng đâu!\”
\”Khanh khách. . .Ngươi này ngốc tử!\”
Lam Nhược Y che miệng cười khẽ, từ dưới mông lấy ra hành lý của Lăng Giản, sau đó cởi xuống sợi dây đỏ trên cổ tay mình, cột vào cổ tay phải của Lăng Giản, nói:
\”Đi sớm về sớm, nếu như quá lâu không trở lại, cũng đừng trách ta tự mình đi tới chỗ nàng tóm ngươi trở về.\”
\”Ngươi cho là ta đi tầm hoa vấn liễu sao cô nương? Còn tóm ta trở về nữa!\”
Lăng Giản xoay xoay sợi dây đỏ trên cổ tay, cúi người hôn lên trán Lam Nhược Y, nói:
\”Bây giờ ta đi Nhiễm Lê cung, sau đó khởi hành.\”
\”Đi đi, tưởng ta muốn gặp ngươi lắm sao!\” Lam Nhược Y nhàn nhã bắt chéo chân, hai tay chống trên giường, quyến rũ trăm sinh..
\”Đi nha.\”
Lăng Giản nhìn nàng thêm vài giây, cầm lấy hành lý xoay người rời khỏi tẩm cung. Để lại Lam Nhược Y một mình ở lại Thượng Hoa cung lạnh lẽo, nụ cười quyến rũ nháy mắt biến mất, trên mặt Lam Nhược Y che phủ một tầng băng sương, nàng đi đến trước bàn tự rót cho mình một ly trà, lại như cũ bắt chéo chân ngồi trên ghế, không uống, chỉ là cầm trong tay thưởng thức.
\”Trên đường ngàn vạn lần cẩn thận, đừng để mấy việc lặt vặt làm chậm trễ hành trình.\”
An Phi cởi xuống cung phục trên người Lăng Giản, tự mình giúp nàng mặc vào một bộ nam sam màu trắng, cũng tự mình cột tóc lên cho nàng, sau đó đội lên buộc tóc bằng bạch ngọc. Đây là việc mà từ trước tới nay nàng đều muốn giúp Lăng Giản làm, mắt thấy tiểu thái giám biến thành công tử ca tuấn mỹ phi phàm, An Phi kìm lòng không đậu ôm lấy Lăng Giản, thanh âm có chút nghẹn ngào: