[Bhtt] Hồng Bài Thái Giám – Edit – Nam Mệnh Vũ – Chương 53 : Tuồng diễn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Hồng Bài Thái Giám – Edit – Nam Mệnh Vũ - Chương 53 : Tuồng diễn

Trời có hơi âm u.

Lam Ngữ Thần đứng ở một góc trước cửa Thượng Hoa cung , khăn lụa trong tay bị nàng nắm thật chặt, trước mặt nàng là Lăng Giản đang mặc cẩm sam màu tím nhạt , cầm trong tay chiết phiến ngà voi , vẻ mặt sáng láng đứng ở nơi đó, khóe miệng mỉm cười như có như không , khiến cho nàng thoạt nhìn giống như Tử Vi tinh hạ phàm . 

\”Ngữ Thần nha đầu, ta nhiều nhất chỉ đi hai ba tháng thôi a.\” 

Lăng Giản sủng nịch sờ sờ đầu của nàng , nha đầu này, cư nhiên mới sáng sớm đã ù té chạy đến Thượng Hoa cung tìm ta , nhìn mái tóc hỗn loạn của nàng kìa , rõ ràng là mới từ trên giường đứng lên đây.

\”Tại sao ngươi không nói cho ta biết ? !\” 

Lam Ngữ Thần hất ra bàn tay đang vuốt đầu mình, nếu không phải hôm qua mình tình cờ nghe được chuyện này, chỉ sợ là cho đến khi mọi người đã xuất cung, cũng không có ai nói cho nàng biết đi.

\”Bởi vì. . .\” 

Lăng Giản áy náy chắp hai tay tạo thành chữ thập đặt ở bên miệng , nói: 

\”Bởi vì ngày hôm qua phải chuẩn bị rất nhiều thứ , nhất thời bận rộn quá không đến chỗ Ngữ Thần nha đầu được , ngươi đừng sinh khí, ngươi xem ngươi, mới vừa rời giường tóc tai lộn xộn hết rồi.\” 

Lăng Giản tiến lên mấy bước gần sát Lam Ngữ Thần , giúp nàng sửa sang lại mái tóc một chút . Bỗng nhiên tới gần làm cho Lam Ngữ Thần mất tự nhiên đỏ mặt, hương thơm thảo mộc trên người Lăng Giản làm cho nàng cảm thấy thực thoải mái, những khó chịu uỷ khuất nghẹn ở trong lòng phút chốc tan rã.

\”Ta phải cùng đi với ngươi.\” 

Hai tay Lam Ngữ Thần ôm lấy thắt lưng Lăng Giản , hưng trí bừng bừng hất cằm lên , hướng về phía Lăng Giản chớp chớp đôi mắt to trong suốt.

\”Không được, tuyệt đối không thể.\” 

Lăng Giản khẽ nhíu mày, nhưng không có rời đi ôm ấp của Lam Ngữ Thần.

\”Tại sao không thể? Nếu không nói ra nguyên nhân , ta nhất định phải cùng đi với ngươi.\” 

Lam Ngữ Thần nói, lại thủy chung không có kêu Lăng Giản là Lăng ca ca. Nàng cảm thấy cái xưng hô kia thật không được tự nhiên như là trước kia , mặc dù kêu cũng không có sao , nhưng hiện tại cùng trước kia khác nhau nhiều lắm, rất nhiều cảm giác đều thay đổi.

\”Không thể chính là không thể!\” 

Lăng Giản cúi đầu dùng chóp mũi cạ cạ vào chóp mũi Lam Ngữ Thần , ôn nhu nói: 

\”Nếu là xuất cung du ngoạn, ta nhất định sẽ mang Ngữ Thần nha đầu theo. Nhưng đây dù sao cũng không phải du ngoạn, cho nên không thể mang ngươi đi.\” 

Hơi thở ôn nhu lan toả trên môi Lam Ngữ Thần , làm cho nàng không khỏi nhớ tới ngày ấy nhìn thấy Lăng Giản hôn môi Lam Thanh Hàn.

\”Muốn ta không đi cũng được , ngươi. . .ngươi hôn ta một chút, ta sẽ nghe lời ngươi.\” 

Lam Ngữ Thần đỏ mặt nói , cũng không đợi Lăng Giản phản ứng lại , lập tức kiễng mũi chân ịn lại một nụ hôn trên môi Lăng Giản . Sau đó đem khăn lụa trong tay nhét vào lồng ngực Lăng Giản , thẹn thùng nói: 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.