[Bhtt] Hồng Bài Thái Giám – Edit – Nam Mệnh Vũ – Chương 102 : Ly khai – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] Hồng Bài Thái Giám – Edit – Nam Mệnh Vũ - Chương 102 : Ly khai

Lam Ngữ Thần không muốn tỉnh lại, nàng rất sợ sau khi tỉnh lại sẽ phải đối mặt với sự tình làm cho nàng thống khổ, sợ hãi kia. Hoàng hậu là người thân nhất của nàng, thỉnh thoảng làm nũng, thỉnh thoảng xấu tình, nàng làm gì cũng sẽ được mẫu hậu tha cho. Lớn đến bây giờ, nàng cũng chưa từng nghĩ đến từ tử vong này, càng không hề nghĩ tới mẫu hậu nàng thương yêu có ngày sẽ rời đi. Nàng không thể chịu đựng những chuyện này, cho nên nàng nguyện ý lựa chọn cách tiếp tục mê man. Nhưng mà hơi thở và thanh âm ấm áp của Lăng Giản thủy chung đều ở bên cạnh nàng, nàng có thể cảm nhận được cái ôm ấm áp kia của Lăng Giản, còn có bàn tay kia dừng lại ở trên mặt mình. Liền, nàng lựa chọn tỉnh lại, nàng không hy vọng Lăng Giản sẽ lo lắng, vì lẽ đó mà nguyện ý đối mặt.

\”Lăng Giản, mẫu hậu nàng….\” 

Mắt Lam Ngữ Thần sưng đến lợi hại, nhắc đến mẫu hậu, nước mắt nàng lần nữa không kiểm soát được mà rơi xuống. Lam Ngữ Thần như vậy làm cho người ta đau lòng đến cỡ nào, Lăng Giản ôm lấy đầu nàng, hôn lên tóc nàng, nói: 

\”Tiểu ngốc tử, hoàng hậu không chết. Xuỵt, ngươi nín khóc rồi ta sẽ kể cho ngươi nghe, phải giữ bí mật chuyện này, ngàn vạn lần không thể để cho người khác biết… Kể cả hoàng thượng cũng không thể…\”

\”Ân!\” 

Nghe nói mẫu hậu mình không chết, nước mắt Lam Ngữ Thần rốt cuộc cũng ngừng lại, nàng ở tại lồng ngực Lăng Giản nghe đầu đuôi sự tình. Chân mày nhíu chặt dần dần giãn ra, sau đó hai tay nắm chặt lấy y phục Lăng Giản, nói: 

\”Lăng Giản, cám ơn ngươi… Cám ơn ngươi. Ta, ta muốn theo người cùng đi tiền lăng, chí ít, để ta cùng mẫu hậu nói tiếng cáo biệt.\”

\”Hảo.\” 

Lăng Giản sủng nịch để cho người trong lòng ôm lấy, trong lòng đại đại thở phào nhẹ nhõm.

Hai ngày sau.

Thời điểm Lam Ngữ Thần đang ở Ngọc Sương cung chuẩn bị y phục và trang sức, Lăng Giản đã cầm lấy bao phục* cùng Hứa Linh Nhược và Lam Nhược Y đứng ở cửa chờ Lam Ngữ Thần. Đối với chuyện Lam Nhược Y đồng ý cùng đến đây, Lam Ngữ Thần ngạc nhiên. Trong ấn tượng của nàng, nhị hoàng tỷ nàng thật giống như không bao giờ ra ngoài, hơn nữa lại thích cùng các thị nữ kia làm chút chuyện khiến người ta ngượng ngùng.

*[bao đựng đồ]

\”Đi thôi.\”

Lam Ngữ Thần vì tiếng nói chuyện của Lăng Giản mà hồi phục tinh thần, thấy Lam Nhược Y nháy mắt với nàng một cái, lập tức đỏ mặt lùi tới bên cạnh Lăng Giản, theo nàng leo lên xe ngựa Lam Nhược Y đã chuẩn bị từ trước. Mang theo Lam Nhược Y dĩ nhiên là hữu dụng, cùng là công chúa, nhưng Lam Ngữ Thần chỉ là tiểu công chúa, lời nói ra không có bao nhiêu uy nghiêm. Nhưng mà Lam Nhược Y lại không giống vậy, cho dù nàng không phải là người được sủng ái nhất, nhưng những thị vệ kia nhất định phải nghe lời nàng. Quả nhiên, có Lam Nhược Y ở đây, các nàng một đường đều là thuận thuận lợi lợi, không có một chút trở ngại nào.

Tiền lăng cách ngọn núi phía sau hoàng cung không xa, đây là nơi mai táng tiền hoàng hậu, còn lăng hoàng thượng thì không nằm ở đây. Hoàng tộc Lam Hướng các đời quy củ, hoàng đế không thể táng cùng lăng với phi tần, sợ ảnh hưởng đến căn cơ của hoàng vị. Tiền lăng không có người nào ở, chỉ có mấy thái giám tuổi đã cao thủ tại nơi này, thỉnh thoảng quét tước. Mấy vị lão thái giám nhận thức Lam Nhược Y, không nói nhiều, liền để cho xe ngựa tiến vào, mà bọn họ thì lại tiếp tục quét tước tiền môn.

Cả bọn phải mất một khoảng thời gian thật dài mới đến được mộ của hoàng hậu, vẫn chưa dựng bia lên, quan tài to lớn được đặt ở trong hầm, không chôn xuống đất, phía trên quan tài để một cái lư hương, có ba nén nhang ở trong đó, còn có hai khối hình vuông màu hồng và trắng đặt dưới lư hương. Lăng Giản nhìn quan tài, chỉ lư hương trên mặt cùng hai khối hình vuông, hỏi: 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.