[Bhtt – Hoàn] Ôn Nhu Như Hạ – Chương 122 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Hoàn] Ôn Nhu Như Hạ - Chương 122

BẠN ĐANG ĐỌC

Nguyện đánh đổi cả thanh xuân này, để nhận lấy hạnh phúc trọn đời bên cạnh nàng.
Cố Yên Chi – Giảng viên ngành ngôn ngữ học của Đại học Kinh Nguyên. Nàng sinh vào một ngày mùa hạ của tháng 3, tính cách dịu dàng, hòa nhã, xinh đẹp đơn thuần như thiế…

#bachhop
#bhtt
#girllove

Không biết là vì ánh đèn trần vàng nhạt ấm áp, không biết là do không gian nhỏ gần gũi và tĩnh lặng này hay là do bản nhạc quá đỗi lãng mạn kia, Cố Yên Chi cảm thấy trái tim của nàng đang run rẩy, là sự run rẩy vì động tâm. Hai cơ thể gần bên nhau, Cố Yên Chi có thể cảm nhận được khí tức quen thuộc trên người của Hạ Thanh Khê, một khí tức lạnh lùng nhưng lại khiến nàng bình yên và an tĩnh. 

Đôi mắt nàng không thể rời khỏi ánh mắt nhu tình của Hạ Thanh Khê, Cố Yên Chi không biết việc làm hiện tại của mình là đúng hay là sai nhưng nàng muốn tự nguyện đắm chìm vào trong sự ôn nhu này, nàng muốn quên hết thảy thế giới ngoài kia, tận hưởng tất cả sự chiều chuộng mà Hạ Thanh Khê dành riêng cho nàng. 

Hạ Thanh Khê chìm đắm trong sự thân mật và hạnh phúc này, trái tim cô đang đập một cách rất kịch liệt như thể nó muốn nói cho người đối diện biết rằng nó đang tồn tại. Hạ Thanh Khê không tự chủ mà cúi đầu xuống áp sát vào môi của nàng, Cố Yên Chi không tránh né nhưng khi hai cánh môi sắp chạm vào nhau, tia lý trí cuối cùng còn sót lại bên trong đầu óc đánh thức Hạ Thanh Khê. Cô nhanh chóng lướt qua khỏi môi Cố Yên Chi, ôm nàng vào lòng dịu dàng nói bên tai của nàng. 

_ Yên Chi, sinh nhật vui vẻ. Cậu có muốn ước điều gì không? 

Cố Yên Chi căng cứng cả người không thể cử động được, đầu óc nàng lúc này tràn ngập sự hỗn loạn. Sao nàng lại có thể dung túng cho cảm xúc của mình như vậy? Nếu lúc nãy Hạ Thanh Khê không tránh đi có lẽ bây giờ hai nàng đã rất khó xử, không biết làm cách nào để đối diện với nhau. Cố Yên Chi cắn môi muốn dùng cơn đau để đưa bản thân ra khỏi sự hỗn loạn này. 

Hạ Thanh Khê vỗ nhẹ vào lưng nàng, ở khoảng cách gần như hiện tại, hai nàng chỉ cách nhau một lớp quần áo, Hạ Thanh Khê có thể cảm nhận được trái tim Cố Yên Chi đang đập rất nhanh, cơ thể nàng cứng đờ. Cô biết Cố Yên Chi đang bối rối và căng thẳng, nàng động tâm nhưng lại không biết cách phải xử lý và đối diện với cảm xúc này như thế nào? Hạ Thanh Khê dịu dàng vỗ về để trấn an nàng, đến khi cảm nhận được cơ thể Cố Yên Chi đã thả lỏng cô mới từ từ buông nàng ra khỏi vòng tay của mình. 

_ Yên Chi, có muốn ước điều gì không? 

Cô nhìn vào gương mặt của nàng, ánh sáng nhẹ nhàng từ chiếc đèn trần ấm áp án lên trên gương mặt xinh xắn của Cố Yên Chi càng khiến Hạ Thanh Khê rung động. Cố Yên Chi không dám nhìn vào mắt Hạ Thanh Khê nàng cúi đầu rồi lại khẽ lắc đầu. Hạ Thanh Khê mỉm cười ôn nhu chiều chuộng nàng. 

_ Vậy hãy để dành lại cho sau này, khi nào cậu muốn ước nguyện có thể nói với tôi. 

Hạ Thanh Khê vừa nói ngón trỏ của bàn tay phải lại men theo sợi dây chuyền sờ đến cái khóa đặc biệt ở phía sau cổ Cố Yên Chi, những ngón tay luồn vào trong mái tóc mềm mại của nàng. Tóc Cố Yên Chi đã dài đến xương bướm, lúc nàng để mái tóc ngắn trông trẻ trung như nữ sinh trung học, mái tóc dài bây giờ và chiếc mái thưa lại khiến Cố Yên Chi trông dịu dàng và nữ tính gấp bội phần. 

Hạ Thanh Khê rút tay đưa vào trong túi áo lấy ra một cái kẹp tóc bằng bạc mà cô đã đặt ở tiệm trang sức lúc trước, cô vén nửa phần tóc trên của nàng rồi kẹp lên. 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.