[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng – Chương 89 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng - Chương 89

“Tới hôm nay trời mới chịu đổ mưa.” Đồ Thập Mị thở dài nhìn những hạt mưa to đã lâu không được thấy bên ngoài. Phần lớn thu hoạch ở Trung Nguyên đều bị liên lụy, đặc biệt là Quan Trung và Hà Nam, thiên tai nghiêm trọng như vậy như một tảng đá lớn đè nặng lên đầu Đồ Thập Mị.

“Đáng tiếc đã vào thu, đại hạn kéo dài qua mùa thu hoạch, trận mưa lớn này xem ra đến hơi muộn.” Tâm tình Lý Lăng Nguyệt cũng không vì trời đổ mưa to mà nhẹ nhõm.

“Tuy nói trận mưa này đến hơi muộn, nhưng dù sao đây cũng là chuyện vui. Lúc này đây có thể xuống thu hoạch, trước khi vào đông cũng có chút dự trữ, tóm lại chính là mất bò mới lo làm chuồng đi kèm với thời gian chưa muộn.” Đồ Thập Mị buộc lòng phải nghĩ theo hướng tích cực, tấu chương từ các châu huyện về nạn đói truyền lên đã chất chồng như núi, dân chạy nạn lưu vong, số người chết càng ngày càng tăng, ngay cả Tây Bắc cũng gặp đại hạn, không thể không xuống phía Nam quấy nhiễu cướp giật vì miếng ăn. Cũng may trước đó vài năm, Hoàng đế thân chinh thật sự đã làm Tây Bắc tổn thất rất nặng, khiến bọn họ khó lòng vùng lên xâm chiếm, các bộ lạc nhỏ và đội quân canh giữ biên giới cũng gặp du kϊƈɦ. Nhờ có trận mưa to này cũng xem là chuyện vui trong số bao chuyện phiền lòng của mọi người rồi.

“Tình hình thiên tai nghiêm trọng như thế, ngươi còn không định mở kho phát thóc sao?” Rất rõ ràng, Lý Lăng Nguyệt cũng xem hết tất cả tấu chương bẩm tấu về tình hình thiên tai, phía dưới vẫn liên tục thúc giục lương thực, nhưng Đồ Thập Mị chỉ phân phó phát thóc cho vài châu. Ngay cả Lý Lăng Nguyệt luôn rất tín nhiệm các quyết định chính vụ của Đồ Thập Mị cũng phải hỏi đến.

“Hiện tại không phải thời điểm khó khăn nhất, thu hoạch mùa đông chỉ còn hai, ba tháng là đến rồi, còn có thời kì giáp vụ sang năm, nếu ngay lúc này phát lương thực xong, sau này phải làm sao bây giờ? Mỗi châu đều muốn lương, tình hình thiên tai chỉ có thể xem xét bên nào thiệt hại nặng hơn, điều này chúng ta không thể nào phán đoán được. Đến cùng là phát cho ai, phát thế nào, cho ai nhiều hơn ai một chút, lúc nào thì phát lương, ai làm chuyện này, những việc đó đều phải suy xét thật kỹ càng, ta đã cho người phía dưới đi điều tra tình hình đại hạn một cách chính xác nhất rồi.” Đồ Thập Mị không nhìn Lý Lăng Nguyệt, mắt vẫn dán chặt vào màn mưa to bên ngoài.

Lý Lăng Nguyệt thấy trong lòng Đồ Thập Mị đã sớm có tính toán mới hơi an lòng, những ngày tháng qua ở cạnh nàng ấy, Lý Lăng Nguyệt đã có hiểu biết nhất định về con người nàng. Đối với việc triều chính, Đồ Thập Mị đều tính đến đại cục, không nghĩ tới được mất của bản thân, cũng sẽ không xử trí theo cảm tính. Nàng ấy không giống mình, vừa nhìn thấy tấu chương không ngừng bẩm tấu số người chết đói đã thoát lực bất an.

“Ta sợ nhiều bách tính không đợi được tới thời điểm phát thóc.” Lý Lăng Nguyệt cuối cùng vẫn là mềm lòng.

“Lương thực cần nhiều như vậy, đến lúc đó cũng sẽ có người không được chia.” Đồ Thập Mị lãnh đạm nói, tuy rằng tàn khốc, nhưng chung quy vẫn không thể tránh được.

“Nương nương nên dùng thiện rồi.” Trịnh Lễ cung kính nhắc nhở. Từ khi đại hạn vừa đến, Đồ Thập Mị đã hạ lệnh, từ Hoàng cung đến quan lại trong phủ đều bị cấm chỉ tất cả yến hội, không được phô trương lãng phí, trêи dưới đều làm theo. Hoàng cung chỉ ăn rau dưa đơn giản, đại thần phú hộ bên dưới muốn ăn thịt cũng phải lén lút ăn, nửa điểm cũng không dám làm ầm ĩ, ngay cả Ngũ công chúa luôn xa hoa cực ɖu͙ƈ thời khắc này cũng không ngoại lệ, còn chủ động quyên góp một nghìn thạch lương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.