[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng – Chương 87 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng - Chương 87

Đồ Thập Mị làm việc vô cùng nhanh gọn, sau khi gặp Lý Trì Nguyệt xong, cùng ngày hôm đó đã thả nàng ta ra. Đồ Cửu Mị nhìn thấy Lý Trì Nguyệt mừng đến rơi nước mắt, nàng không chỉ vui mừng vì phu nhân bình yên vô sự, mà còn vui vì Thập Mị vẫn còn ghi nhớ ân tình của nàng nên mới buông tha cho phu nhân. Nàng biết mà, Thập Mị nào phải người máu lạnh như vậy, bất quá cũng phải cảm tạ Tam công chúa. Nhưng Cửu Mị vẫn cảm thấy Thập Mị chấp nhận bỏ qua cho phu nhân là vì mình nhiều hơn. Chẳng qua là nàng ăn nói vụng về, từ trước đến nay đều rất khó thuyết phục được Thập Mị.

“Đồ ngốc, ta vẫn khỏe mạnh mà, ngươi khóc cái gì.” Lý Trì Nguyệt mỉm cười nhu hòa.

“Không phải là tại người ta quá vui mừng hay sao?” Lần này thật sự là khiến nàng quá sợ hãi rồi, Thập Mị cư nhiên đối phó phu nhân, ngẫm lại trong lòng Cửu Mị vẫn còn chút sợ.

“Đau khổ cũng khóc, vui vẻ cũng khóc, ta chưa gặp qua người nào thích khóc như ngươi. Đã trưởng thành rồi mà cứ như tiểu hài tử.” Lý Trì Nguyệt cười trêu chọc, dường như chưa hề xảy ra chuyện gì.

“Người ta lo muốn chết, phu nhân thì không lưu tâm chút nào, lại còn nói vong ưu đan gì đó với Thập Mị. Thập Mị để ta uống vong ưu đan cũng không phải điều ta sợ nhất, ta sợ nhất chính là muội muội để ngươi uống, vạn nhất ngươi quên luôn cả ta thì phải làm sao đây?” Cửu Mị nói ra chuyện nàng lo sợ nhất.

Lý Trì Nguyệt hơi kinh ngạc nhìn Cửu Mị, tên này còn có thể biểu hiện thông minh đột xuất nữa đấy, cư nhiên còn có thể nghĩ tới chuyện này, xem ra cũng không phải quá ngu xuẩn, chỉ là bình thường không muốn suy nghĩ sâu mà thôi.

“Cho dù ta có quên ngươi thì vẫn sẽ thích mùi hương trêи người ngươi, đại khái còn có khả năng sẽ thích đi.” Lý Trì Nguyệt hời hợt nói.

“Ngươi!” Đồ Cửu Mị nghe vậy, tức đến giậm chân một cái. Nàng cảm thấy phu nhân thực sự đáng ghét đến cùng cực mà, quả nhiên chỉ để ý mị hương trêи người người ta, lỡ như một ngày nào đó phu nhân không còn thích mùi hương của mình nữa, vậy chẳng phải cũng là không thích mình nữa sao. Đồ Cửu Mị vừa nghĩ tới ngoại trừ mị hương, trêи người mình chẳng còn thứ gì để phu nhân thích, tâm liền nhói lên. Nàng lại nghĩ tới dáng vẻ vong tình bạc nghĩa của phu nhân khi nhắc vong ưu đan, nàng chẳng thèm để ý tới phu nhân nữa đâu. Người nào đó lại bắt đầu dỗi rồi.

Lý Trì Nguyệt nhìn thấy Đồ Cửu Mị tức giận, khóe miệng khẽ nhếch lên, tên này thật là, nói cái gì cũng tin. Bất quá nhìn nàng ấy vì mình mà gầy như vậy, Lý Trì Nguyệt quyết định dỗ dành Cửu Mị một chút, dù sao tên này cũng rất thích được dỗ ngọt. Lý Trì Nguyệt đặt tay lên eo Đồ Cửu Mị, ôm lấy nàng từ phía sau. Đồ Cửu Mị để mặc nàng ôm.

“Mặc dù đa số thời gian đều ngu ngốc, lại tham ăn, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều không biết, thế nhưng có ngươi ở bên cạnh thật tốt. Từ nhỏ ta đã mang một thân thể đầy bệnh tật, phải đấu tranh giành lấy sinh mệnh, dần dần cũng coi nhẹ chuyện sinh tử, dù là đối với người hay đối với vật đều luôn cảm thấy tẻ nhạt. Dù ta có thật sự thích ngươi cũng sẽ không có tình cảm mãnh liệt như tình cảm ngươi dành cho ta. Tuy nhiên trêи đời này cũng không còn ai khác có thể làm ta để tâm và không nỡ rời xa như ngươi.” Lý Trì Nguyệt ôm eo Cửu Mị, Cửu Mị đúng là gầy đi không ít, nghĩ đến đây, Lý Trì Nguyệt liền cảm thấy đau lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.