[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng - Chương 58

“Không vì sao cả.” Lý Lăng Nguyệt bất mãn bởi Đồ Thập Mị tốt đột xuất. Vì nếu nàng ấy vẫn là một người ác độc, thì mình mới không sinh ra bất kỳ cảm xúc mâu thuẫn nào.

“Ngươi sợ sẽ yêu ta phải không?” Ngữ khí Đồ Thập Mị như đang kể chuyện cười.

“Ha ha.” Lý Lăng Nguyệt cười lạnh, dưới cái nhìn của nàng, đây là chuyện buồn cười nhất mà nàng từng nghe.

Đồ Thập Mị nhìn nụ cười lạnh lùng của Lý Lăng Nguyệt, giống như mình đang nói một chuyện vô cùng nhảm nhí, không hiểu sao có chút khó chịu. Đột nhiên nàng ôm lấy Lý Lăng Nguyệt, rõ ràng đang ở gần bên, nhưng cảm giác vẫn là xa không chạm tới. “Gần trong gang tấc mà xa tận chân trời”, đại khái là như thế đi.

Lý Lăng Nguyệt không bất ngờ trước hành động của Đồ Thập Mị. Nàng cảm thấy vẫn là nàng nghĩ quá tốt về Đồ Thập Mị rồi, còn nghĩ là nàng ta sẽ không giống như trước nữa. Lý Lăng Nguyệt đã chuẩn bị sẵn tâm lý, đợi Đồ Thập Mị tiếp tục cởi y phục mình ra.

“Ngươi ngủ trước đi. Ta đọc sách một chút.” Ngữ khí Đồ Thập Mị có chút lạnh nhạt.

Lý Lăng Nguyệt thấy Đồ Thập Mị tiếp tục cầm lấy quyển sách khi nãy nàng chưa xem xong, thực là bất ngờ, xem ra đêm nay Đồ Thập Mị sẽ buông tha mình thật. Nàng không hiểu tại sao tâm tình Đồ Thập Mị lại thay đổi nhanh như vậy, thế nhưng nàng cũng không có hứng thú tìm hiểu rõ nguyên nhân. Nàng sửa sang xiêm y ngay ngắn lại, đi đến bên giường, nhấc tấm màn tơ tằm lên rồi nằm xuống. Nàng nghĩ mình sẽ mau chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng lại phát hiện không được như thế, phải qua hồi lâu mới có thể ngủ được, hơn nửa ngủ cũng không được sâu.

Đồ Thập Mị cực lực gạt đi cảm xúc nặng trĩu trong lòng, nàng nhìn sách, nhưng tâm tư hoàn toàn không đặt trêи đó. Một canh giờ sau, nàng buông sách xuống, đi đến phượng tháp của mình. Nàng ngồi ở mép giường nhìn Lý Lăng Nguyệt đang trong giấc mộng, hàng chân mày nhíu lại. Nàng ngủ bên cạnh mình lâu như vậy, vẫn không thể nào yên giấc, nàng đang mơ thấy gì, có phải nhìn thấy mình nên mới bất an như vậy? Đồ Thập Mị không khỏi đưa tay lên, vuốt ve hàng chân mày đang nhíu chặt. Thật ra mình rất muốn nói cho nàng biết, rằng nàng không cần bất an, cảnh giác mình mãi như thế, mình đã không còn ác ý với nàng, lúc mới bắt đầu thì có, chỉ là không biết từ khi nào, ác ý này đã sớm biến mất, hầu như không còn chút nào.

Trong lúc Đồ Thập Mị đang xoa mặt Lý Lăng Nguyệt, nàng vốn không ngủ sâu liền mở mắt ra, Đồ Thập Mị theo bản năng thu tay lại. Lý Lăng Nguyệt nhìn đôi mắt tối đen như mực của Đồ Thập Mị, thâm thúy mà phức tạp, bên trong còn có rất nhiều cảm xúc mà nàng không hiểu nổi.

“Ngươi muốn làm gì?” Lý Lăng Nguyệt khó hiểu hỏi.

“Đắp chăn cho ngươi.” Đồ Thập Mị tùy ý tìm một cái cớ.

Lúc này Lý Lăng Nguyệt mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào chăn đã trượt xuống eo nhỏ của nàng, cho nên nàng tạm tin lời nói của Đồ Thập Mị. Chỉ là nàng cảm thấy chuyện làm người khác ấm lòng như đắp chăn này, một chút cũng không giống những việc Đồ Thập Mị nên làm. Đặc biệt là còn làm vì mình, khiến nàng cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.