[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng – Chương 112 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 6 tháng trước

[Bhtt] [Hoàn] Hoàng Hậu Tại Thượng - Chương 112

Tướng Quốc Tự.

“Lại có quý nhân trong cung tới.” Các tiểu ni cô khe khẽ thì thầm bàn tán.

“Ai vậy?” Có người hỏi, nhóm nữ quyến của quan to lẫn quý nhân thỉnh thoảng cũng tới ở lại trong chùa ít lâu.

“Cô của đương kim Hoàng thượng, Vĩnh Hòa công chúa.” Tiểu ni cô mới từ tiền viện trở về trả lời.

“Công chúa tính ở bao lâu?” Các quý nhân bình thường cũng không ở lâu, chỉ có một số ít trụ lại, ví dụ như các quý nhân trong cung khác.

“Công chúa muốn cắt tóc, chẳng qua chẳng ai dám để nàng cắt tóc.” Ở tiền viện còn đang giằng co, Tam công chúa có ý muốn cắt tóc, thế nhưng tỳ nữ đi theo bên người Tam công chúa truyền ý chỉ của Thái hậu: Tam công chúa không được phép thiếu một cọng tóc gáy, nên chẳng có ai dám để nàng cắt tóc cả, cũng chả biết tình hình hiện tại ra sao rồi.

***

Lý Lăng Nguyệt thấy không có ai dám thay nàng cắt tóc, lại thấy bộ dáng khó xử của mọi người, đành thở dài một hơi, không làm khó dễ bọn họ nữa. Nàng muốn thoát khỏi thân phận hoàng tộc của mình, hiển nhiên là không có khả năng rồi.

“Sư thái cứ xem ta như một đệ tử là được, chớ bởi vì thân phận mà đối đãi khác biệt.” Lý Lăng Nguyệt cố tỏ vẻ thân thiện nói.

“Nếu công chúa thành tâm tu Phật, dĩ nhiên sẽ đối đãi bình thường rồi.” Lão ni từng có kinh nghiệm an trí các quý nhân khác trong cung, thấy hơi thở trêи người Tam công chúa này bình thản, sạch sẽ, liền yên lòng. Lần trước cũng có một công chúa đến đây, chính là Ngũ công chúa đầy tai tiếng, nhớ tới nàng ta, lão ni hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra, đầu liều đau như búa bổ, cũng may trong miếu dành cho các quý nhân khác hạ lệnh cấm đối với Ngũ công chúa kia, không cho phép nàng lại đến miếu thờ, bằng không Phật môn thanh tịnh nơi này sẽ không được thanh tịnh nữa mất.

“Vậy là tốt rồi.” Lý Lăng Nguyệt thấy thái độ sư thái đối với mình tuy cung kính nhưng không có vẻ a dua nịnh hót, đúng là người tu hành nơi Phật môn thanh tịnh, lòng nàng cũng thả lỏng.

“Tuệ Ngộ, con mang công chúa đi sương phòng nghỉ ngơi trước đi, chắc chắn công chúa cũng mệt lắm rồi.” Lão ni cố ý đem Lý Lăng Nguyệt dàn xếp ở khuôn viên khác các quý nhân kia, nơi đó là sương phòng điều kiện tốt nhất trong miếu, không gian thanh tịnh vô cùng, nhất định sẽ không bị người khác quấy rầy.

Lúc vào thiên viện, Lý Lăng Nguyệt liền đụng mặt một quý nhân trong cung khác, đó là mẫu phi của Ngũ công chúa, Thủy Nguyệt Lam. Thủy Nguyệt Lam đang ở trong sân tản bộ.

Lý Lăng Nguyệt lúc này mới nhớ Thủy Nguyệt Lam cũng ở lại ngây ngốc trong Tướng Quốc Tự hằng năm, không ngờ sư thái lại an bài mình cùng Thủy Nguyệt Lam trong cùng một khuôn viên, nhưng vừa nãy đã nói với sư thái không cần đối đãi khác biệt, nếu bây giờ mà lật lọng thì ngại, lời đã nói ra, bèn tuân thủ vậy.

Thời điểm Thủy Nguyệt Lam thấy Lý Lăng Nguyệt ở đây, hiển nhiên có chút kinh ngạc, thế nhưng bà cũng không thể quên tia chán ghét chợt xẹt qua trong ánh mắt Lý Lăng Nguyệt mà bà vô tình bắt gặp được. Đều đã qua tuổi thiếu niên rồi mà nha đầu kia vẫn không hề giảm một tí hận ý nào đối với mình, đúng là một cô nương chuyên để tâm vào chuyện vụn vặt, mẫu hậu nàng nhu hòa hơn rất nhiều so với nàng. Thủy Nguyệt Lam không biết vì sao mình càng lớn tuổi, số lần nhớ tới mẫu hậu Lý Lăng Nguyệt càng nhiều, cũng giống như giờ phút này, nhìn đến nữ nhi của bà ấy, nhưng lại cảm thấy còn thân hơn so với nhìn đến nữ nhi của mình, nghĩ vậy, bà có cảm giác mình thật điên rồ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.