“Nương nương muốn giữ lại mạng của ngươi, tức là nàng muốn đích thân xử trí, công chúa điện hạ làm ơn phối hợp, miễn cho liên lụy đến những người khác!” Lời nói của Trịnh Lễ tuy khách khí nhưng lại lạnh như băng, tràn đầy uy hϊế͙p͙. Trong lòng hắn rất thống hận Lý Lăng Nguyệt, nhưng hắn biết rõ, nếu nương nương tỉnh lại mà biết Lý Lăng Nguyệt đã chết, tất nhiên, đám nô tài bọn họ sẽ bị hỏi tội, còn nếu nương nương không tỉnh lại, bọn họ dĩ nhiên cũng sẽ không buông tha cho Lý Lăng Nguyệt.
Dựa theo tính cách Đồ Thập Mị, nếu nàng ấy có thể tỉnh lại, quả thật sẽ muốn tự mình xử trí Lý Lăng Nguyệt mình đây, nếu không, làm sao nàng ấy có thể hết giận được? Hơn nữa, Lý Lăng Nguyệt dĩ nhiên biết rõ hoàng cung này vẫn còn nằm trong phạm vi thế lực mà Đồ Thập Mị nắm trong tay. Chỉ cần một khắc Đồ Thập Mị không chết, nanh vuốt nàng ấy sẽ không bỏ qua việc nắm trong tay hoàng cung, hoàng đế cùng những người còn lại của hoàng tộc Lý thị đều ở dưới thế lực nắm trong tay Đồ Thập Mị thôi. Lý Lăng Nguyệt suy sụp, tạm thời chặt đứt ý niệm tự sát trong đầu, nàng chỉ ôm lấy thân thể Đồ Thập Mị. Ngắm nhìn khuôn mặt vốn diễm lệ của Đồ Thập Mị giờ đây tái nhợt không còn một giọt máu, trong lòng bỗng cảm thấy căng thẳng, nàng biết khu vực mình vừa đâm có bao nhiêu hung hiểm, tuy không phải là một phát trí mạng, nhưng cũng dữ nhiều lành ít.
Sớm dự định các nàng cùng chết, Lý Lăng Nguyệt vốn cũng thoải mái, nhưng đến khi đâm, cuối cùng nàng vẫn không đành lòng đoạt đi tánh mạng của nàng ấy, thành ra toàn rối loạn với rối loạn. Lý Lăng Nguyệt cũng không hối hận khi đem chủy thủ đâm vào trong cơ thể Đồ Thập Mị, nhưng nhìn khuôn mặt không có chút huyết sắc nào của Đồ Thập Mị không hề có vẻ tức giận, trong lòng Lý Lăng Nguyệt bỗng có cảm giác hít thở không thông.
“Nếu ngươi có thể tỉnh lại, ta thề không cùng ngươi đối lập nữa, cũng sẽ không tiếp tục gây khó dễ cho ngươi.” Lý Lăng Nguyệt biết Đồ Thập Mị có khả năng vĩnh viễn không hồi tỉnh từ đây, nguy cơ chết của nàng ấy lúc này lớn hơn khả năng sống rất nhiều. Nếu Đồ Thập Mị có thể sống sót, thì đại khái giống như lời nàng nói, chính là thiên mệnh. Chỉ mong ngươi thật sự được hưởng thiên mệnh như vậy, Lý Lăng Nguyệt thầm cầu nguyện. Giờ phút này nàng muốn buông xuống hết thảy trách nhiệm, chỉ còn hy vọng Đồ Thập Mị đừng chết.
Trịnh Lễ nghe Lý Lăng Nguyệt nói vậy, trong lòng khe khẽ thở dài, chỉ vì một câu nói này, nương nương phải trả giá quá đắt, hy vọng lúc nương nương nghe được những lời này, tốt nhất là nàng không nên cảm thấy nó đáng giá.
Bất quá Trịnh Lễ cũng không muốn để Lý Lăng Nguyệt cứ ôm Đồ Thập Mị như vậy, hắn ra lệnh người ta áp giải Lý Lăng Nguyệt đi. Sau đó hắn cũng không dám tùy ý làm bậy bạ, chỉ đợi ngự ý lập tức đến đây.
Lý Lăng Nguyệt không muốn buông Đồ Thập Mị ra, nhưng không thể không buông, thời khắc này nói chung mình làm cái gì cũng trông có vẻ kiêu căng.
Bị nhóm ám vệ áp vào mật lao, trong mật thất tối tăm không có mặt trời, không biết trời trăng mây gió, không biết ngày hay đêm, không ai báo cho nàng tình huống bên ngoài, Đồ Thập Mị sống chết ra sao cũng không biết được. Lý Lăng Nguyệt cảm thấy mỗi một phút trôi qua cực kỳ lâu, mỗi lần đến đưa cơm, Lý Lăng Nguyệt đều hướng ám vệ hỏi thăm sự sống chết của Đồ Thập Mị, nhưng lần nào cũng vậy, ám vệ đều giả câm giả điếc, cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ phát ra một tiếng nào.