Tô Uyển từ cửa công ty bước ra cũng ngay đúng giờ tan tầm, bản thân đang muốn đi mua một ít thức ăn ngon cho tiểu An thì không ngờ xe hơi lại bị \”thế lực siêu nhiên\” nào đó làm xì lốp xe, mặt nàng liền hiện ngàn tia hắc tuyến. Thở dài mấy cái, mũi nàng cũng trở nên nhăn nhúm khó coi. Vốn dĩ đang vươn tay bắt taxi đi về, Tô Uyển lại ngoài dự kiến nhìn thấy chiếc xe của Diệp Vị Đồng đậu ở bên đường, mà sự xuất hiện của yêu nghiệt kia tất nhiên là vì Trương Đình Ngữ đại nhân rồi. Quả đúng như dự đoán, Tô Uyển vừa nheo mắt đã bắt gặp bóng dáng yêu kiều kia bước đến xe hơi màu đen.
Cái gì gọi là phân biệt đối xử ah? Rõ ràng mới vừa rồi còn dùng bộ mặt hình sự đối nàng, bây giờ lại tươi cười như hoa nói chuyện vui vẻ với Diệp Vị Đồng. Đột nhiên Tô Uyển chợt nảy ra ý tưởng phá đám, liền khôi phục bộ dáng lãnh mạc hằng ngày sải bước lại chỗ của hai mỹ nhân.
\”Trương tổng, luật sự Diệp.\”
Tô Uyển lên tiếng gọi, không thể nghi ngờ đem tâm hai người kia treo lên nóc nhà. Mà người kinh ngạc nhất hẳn là Diệp Vị Đồng rồi. Suýt nữa đánh rơi chìa khóa xe trên tay, Diệp Vị Đồng đáng thương trợn tròn mắt nhìn dáng người cao gầy trước mặt, trong khoảnh khắc liền không biết nói gì. Trương Đình Ngữ tuy có chút lúng túng nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, gật đầu chào hỏi lại.
\”Không biết hai vị đây có phiền không? Dù sao cũng là người mới, tôi nên đãi một bữa cơm cho phải phép.\”
Tô Uyển khách sáo? Tô Uyển lịch sự? Diệp Vị Đồng mới nghe đã muốn đánh rắm thật to, da gà cũng muốn nổi lên khắp người, không chừng cũng sắp tiến hóa thành da cá sấu để liệt luôn dây thần kinh ớn lạnh. Nhưng khuôn mặt yêu nghìệt chỉ lộ ra một chút ý cười thâm tàng, nắm tay Trương Đình Ngữ liếc mắt đưa tình, cố tình chọc tức Tô Uyển.
\”Tô tổng, chúng tôi đang định đi hẹn hò, vì thế có lẽ nên hẹn lại ngày khác ah…\”
Tô Uyển cố gắng nhịn xuống tức giận, hít sâu mấy hơi mới nở nụ cười \”bao dung\” đối Diệp Vị Đồng. Theo lí thuyết thì Tô Uyển đã bày ra bộ dáng vị tha nhất có thể rồi, nhưng cái Trương Đình Ngữ nhìn thấy trên mặt Tô Uyển lại là mảng \”khủng bố\”, gọi nôm na là mảnh đất đầy mìn, chỉ cần vô tình đạp trúng sẽ banh xác tiêu đời… Nàng khẽ vùng tay khỏi cái nắm của Diệp Vị Đồng, trực tiếp đối Tô Uyển từ chối.
\”Tô tổng, có lẽ nên để hôm khác.\”
\”Trương tổng, thời gian là vàng bạc. Biết đâu cả tháng sau cũng không có cơ hội cả ba chúng ta đều rảnh, có phải hay không?\”
Nói xong, Tô Uyển còn không quên nghênh mặt với Diệp Vị Đồng, trên trán viết rõ ràng hàng chữ \”Cô thấy tôi lợi hại chứ\”. Đương nhiên Diệp Vị Đồng kinh nghiệm đầy mình của chúng ta làm sao có thể thua kém, không cần nhọc nhằn khắc lên mặt mà chỉ dùng ánh mắt truyền tin \”Làm như tôi muốn ăn cơm cùng cô lắm!\”.
Trương Đình Ngữ đứng một bên làm sao biết được chiến tranh thế giới thứ ba giữa phe Xã hội chủ Uyển và Đồng xít đang kịch liệt diễn ra chứ, tuy nhiên phe trung lập Ngữ đại gia cũng không ngốc nghếch đến nỗi không nghe ra mùi thuốc súng bay khắp nơi. Khẽ thở dài, không biết đến bao giờ thì hai người trước mặt mới có thể hòa bình được đây. Tốt nhất vẫn nên hòa hoãn một chút, nguyên lai cả hai đều là những tên nóng tính hiếu thắng. Lắc nhẹ đầu, Trương Đình Ngữ chỉ vỏn vẹn ném lại một câu.