\”Đình, em sao vậy? Khó chịu chỗ nào sao?\”
Đổng Yên tưởng rằng bản thân mình nghe nhầm, cố gắng vươn lên nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia lần nữa. Nhưng Tề Đình chỉ nhẹ nhàng gạt ra, khiến cho lạnh lẽo mau chóng vây quanh tâm Đổng Yên. Nàng nhìn vào hàng mi nhíu chặt của người nằm trên giường, rõ ràng rất khó chịu nhưng đáy mắt kia không hề tồn tại tia cầu xin giúp đỡ. Thậm chí một chút hơi ấm Đổng Yên cũng không cảm nhận được.
Nàng cắn môi, lần nữa lên tiếng đánh động Tề Đình sau khi đã điều chỉnh giường nâng lên.
\”Đình, em thấy khó chịu sao?\”
Ánh mắt Tề Đình lướt qua khuôn mặt chỉ có lo lắng của Đổng Yên, trong lòng lại dâng lên chút chua xót. Vì sao nàng lại tổng cảm thấy mọi thứ như đổ sập trước mắt vậy? Người mà nàng mãi mãi không thể nghi ngờ lại chính là người lừa dối nàng một cách phũ phàng nhất. Đâu phải người kia không biết nàng rất ghét sự dối trá, vậy tại sao lại làm như thế?
Tề Đình hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt phượng dài của Đổng Yên.
\”Yên có gì muốn nói với em không?\”
Có lẽ giọng nói cứng rắn của Tề Đình khiến Đổng Yên có chút lo sợ. Bởi vì từ khi ở bên nhau đến nay, nàng chỉ nghe được những âm thanh đáng yêu của người kia thôi, tuyệt không có loại lãnh mạc như thế này.
\”Đình, ý em là sao?\”
\”Không có sao? Chị hỏi lòng mình đi.\”
Tề Đình nở một nụ cười khổ, đến giờ vẫn muốn giấu nàng sao? Thật đúng là ngốc nghếch mới hoàn toàn tin tưởng vào chị mà Đổng Yên. Đột nhiên Tề Đình im bặt đi, không còn nụ cười khổ, cũng không còn ánh mắt ai oán lạnh lùng. Nước mắt nàng lặng lẽ lăn trên má, từng giọt, từng giọt, như một sự nhạo báng vì cả tin.
\”Đình…\”
Đổng Yên thật sự hoảng sợ với bộ dáng này của Tề Đình, muốn đem tay lên lau đi nước mắt không hiểu vì lí do gì lại tràn ra như thế, nhưng người kia đã nhanh chóng nghiêng đầu tránh được.
\”Yên… Chị định dối em về tiểu Tô đến bao giờ?\”
Đổng Yên trăm lần ngàn lần cũng không ngờ được Tề Đình lại nhắc đến Tô Uyển ngay lúc này. Mà có lẽ Tề Đình cũng đã có manh mối về lời nói dối của nàng nên mới có thể dùng thái độ đó đối nàng nói chuyện. Đổng Yên chợt nhận ra bản thân dã ngu ngốc thế nào khi dùng đến cách hạ lưu ấy để dối gạt Tề Đình. Nhưng làm sao đây? Bắt nàng chứng kiến Tề Đình ngày qua ngày ăn không ngon, ngủ không yên đến dăm ba hôm lại phát sốt sao? Thật ra bản thân nàng rất ích kỉ, thậm chí khi yêu cũng thế. Vì vậy thà mang hết điều tốt đẹp dù chỉ là ngắn hạn cho người nàng yêu nhất thụ hưởng chút hạnh phúc còn hơn để người đó trải qua tháng ngày sống mà như người chết.
Cánh tay Đổng Yên dừng trên không trung rất lâu, đôi mắt đăm chiêu suy tư về điều sắp xảy đến. Không khí tịch mịch bỗng chốc bao trùm căn phòng trắng toát vốn dĩ đã đủ thê lương. Cho đến khi Đổng Yên ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường bệnh lần nữa, nàng mới thở dài một hơi.