[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 70 : Điều không nên thấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 70 : Điều không nên thấy

Tô Uyển có chút nói không được nhìn tiểu hài tử họ Lam ngồi trước mặt. Rõ ràng chỉ là một đứa con nít còn chưa trải sự đời mà đã có thể nói những câu triết lí kiểu đó, huống chi nàng đã sống 24 năm rồi. Tô Uyển tự hỏi bản thân rất lâu, rằng rốt cuộc quan hệ của nàng và Trương Đình Ngữ là dạng gì tồn tại đây. Nàng không biết, thật sự không biết.

\”Lam Nhan, thưởng cho ngươi kẹo đây!\”

Tô Uyển hào phóng tặng cho Lam Nhan một cây kẹo Mỹ mà nàng rất thích. Coi như bù đắp hay trả nợ cho nó vì li cà phê này đi.

Khuôn mặt mới đó còn điềm tĩnh của Lam Nhan bỗng chốc vui hẳn lên, đến nỗi hai má cũng ửng đỏ một màu ngượng ngùng. Bàn tay nhỏ nhắn của nó vươn ra lấy cây kẹo trước mặt, trong lòng hẳn là có tính toán rồi. Chẳng phải Tề An nói lần trước rất thích loại kẹo này sao?

\”Cảm ơn…Cảm ơn Tô a di…\”

Tô Uyển có chút buồn cười nhìn biểu tình của Lam Nhan. Quả nhiên chỉ là đứa nhỏ còn chưa kịp lớn. Nhưng còn bản thân thì sao? Còn chưa kịp nghe Trương Đình Ngữ giải thích đã làm loạn lên đòi bỏ đi, không biết người kia sẽ chịu đựng nàng bao lâu đây. Nghĩ đến đoạn này, Tô Uyển bất giác dâng lên chút bất an trong lòng.

Từ biệt Lam Nhan ở quán cà phê xong, Tô Uyển xách balo trở về nhà Tề Đình. Dù sao cũng nên tìm nơi tắm táp và cất đồ trước. Tâm nàng có chút loạn thời suốt đoạn đường ngồi trên xe buýt. Cho đến nửa đường, Tô Uyển quyết định nhảy xuống xe buýt đón chuyến xe đi ngược lại nhà Trương Đình Ngữ. Không được, phải nói rõ ràng một lần, như thế mới có thể làm tâm yên được.

Tô Uyển chạy rất nhanh về lại khu nhà xa hoa của Trương Đình Ngữ. Cũng may bảo vệ đã quen mặt nàng vì số lần gần đây đến ở, nếu không chắc Tô Uyển đã bị còng tay đem lên cảnh sát khu phố vì tội chạy loạn rồi. Nên nhớ đây là khu nhà giàu, nếu không phải CEO cũng là diễn viên, ca sĩ mua căn hộ bí mật tại đây, tuyệt sẽ không có loại hớt ha hớt hải như Tô Uyển mới vừa rồi.

Tô Uyển mặc kệ ánh mắt dòm ngó, một mạch chạy lên lầu ba, nhà của Trương Đình Ngữ. Nhưng mà cửa đã được khóa kĩ, đèn trong nhà cũng bị ngắt hết không còn ánh sáng, hẳn là Trương Đình Ngữ đã đến Trương thị rồi. Thời điểm Tô Uyển theo thói quen tim chìa khóa trong túi mới phát hiện lúc nãy đi quá vội, cơ bản không đem theo. Nàng thở dài, tự mắng bản thân rất lâu mới tìm một chỗ ở thang bộ ngồi xuống.

Balo nặng, lòng cũng nặng, đầu cũng như thế bắt đầu nhức. Gần đây không hiểu vì lí do gì những cơn nhức đầu của Tô Uyển đến tần suất ngày càng nhiều, mức độ cũng tăng hơn mấy tháng trước. Dù nàng có uống thuốc bao nhiêu thì cơn nhức đầu vẫn trở lại.

Tô Uyển rút chai nước ra uống thêm hai viên thuốc mà mới đây 3 tiếng bị nàng nuốt trọn. Nguyên lai khi chứng kiến Trương Đình Ngữ bận tối mặt tối mũi, đi sớm về khuya chăm lo cho Trương thị, Tô Uyển cũng không phải không hiểu chuyện nên mới không nói cho bảo bối biết. Một mình nàng đối mặt với tình trạng này cũng hơn 3 tháng rồi, thậm chí ác mộng đáng sợ đó vẫn tồn tại trong từng giấc ngủ của nàng nhưng Tô Uyển vẫn nhất định giữ kín.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.