[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 67 : Một cái ôm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 67 : Một cái ôm

Tô Uyển không biết bản thân mình bị làm sao, rõ ràng Trương Đình Ngữ đã lên tiếng đuổi mình ra khỏi nơi đó rồi phủ nhận triệt để quan hệ của cả hai, thế thì nàng còn làm gì ở đây? Cước bộ Tô Uyển đi rất nhanh khỏi khu nhà xa hoa đã muốn quen thuộc hơn nửa năm. Tầm mắt nhìn thấy chiếc ghế gỗ nằm chỏng chơ bên đường, Tô Uyển mới nhận thức được vì lúc nãy chạy nhanh nên có chút đau. Nàng ngồi lên mặt ghế lạnh lẽo, thở hồng hộc như bị hụt hơi. Mà quả thực, Tô Uyển dù có cố gắng hít không khí vào phổi cũng không thể có hơi thở bình thường.

Tim như bị vật nặng gắt gao đè lên, cảm giác khó chịu còn hơn cả khi bị bạn bè mắng chửi là đứa không cha không mẹ. Tô Uyển vươn tay đè lại ngực trái đang kịch liệt phản kháng chủ nhân. Không hiểu nước mắt từ đâu trào ra làm ướt cả hai má ửng đỏ vì tiếp xúc với cái lạnh đột ngột, Tô Uyển vội lấy tay lau đi nhưng không tài nào lau hết được. Cứ một giọt lại một giọt khiến nàng tưởng chừng bản thân sẽ chết chìm trong vũng nước mắt của chính mình.

Nàng co lên hai gối, vùi đầu vào đó như một đứa nhỏ bị tổn thương. Không ai qua lại, không người hỏi thăm, chỉ có nàng và ngực trái đau nhói mà thôi.

\”Uyển.\”

Có phải Tô Uyển đang nằm mơ hay không? Thanh âm kia rõ ràng là của Trương Đình Ngữ mà… Tô Uyển cố gắng lau đi hai hàng nước mắt, ngẩng mặt lên nhìn thân ảnh trước mặt. Rõ ràng người đứng kia vẫn với mái tóc cà phê gợn sóng, ngũ quan tinh xảo không có chút tì vết nhưng lại đang mặc sơ mi mỏng manh đứng giữa trời gió lạnh, bộ dáng đơn bạc làm tâm nàn chỉ muốn hung hăng ôm lấy gắt gao. Hơn nữa, ánh mắt thương xót dành cho Tô Uyển cũng sáng như mặt trăng đêm rằm, ánh vào trong lòng đang gào thét của nàng.

\”Ngữ…?\”

Trương Đình Ngữ không nói câu nào, chỉ lặng lẽ đứng nhìn Tô Uyển. Rõ ràng là nàng mặc đồ còn mỏng manh hơn tiểu ngu ngốc, nhưng không hiểu vì sao nghĩ đến thân ái đã lang thang ngoài đường rất lâu trong cái áo khoác một lớp này, tâm nàng lại có chút khó chịu. Trương Đình Ngữ qua hồi lâu mới bước lên phía trước, hướng người đang co ro trên ghế mà tiến tới. Nàng run run vươn tay muốn chạm vào khuôn mặt phấn nộn đầy nước mắt kia, nhưng Tô Uyển lại tránh né, ngược lại còn dùng ánh mắt ai oán nhìn nàng.

\”Ngữ xấu lắm!\”

Tô Uyển vừa nấc nghẹn vừa khóc, không kìm được chút thanh âm run rẩy.

\”Vì cái gì cả đêm không về? Vì cái gì một cuộc điện thoại cũng không gọi cho em chứ? Em sợ làm phiền chị! Em không dám gọi. Nhưng chị cũng vì thế không thèm gọi cho em sao? Một tin nhắn thôi! Chỉ một tin nhắn cũng khó như vậy sao? Chị vốn không quan tâm em! Chị không để ý đến em! Em ghét chị! Em nói cho chị biết em rất chán ghét chị!\”

Trương Đình Ngữ mi tâm cũng muốn nhíu lại thành đoàn, bàn tay trên không trung bất giác đình chỉ động tác. Lời nói của Tô Uyển không thể nghi ngờ đã đánh mạnh mẽ vào tâm nàng, từng chút từng chút một đem mọi thành lũy nàng xây dựng nên đạp đổ. Dẫu biết tiểu ngu ngốc sẽ tức giận, nhưng không ngờ lại có thể nói ra hai chữ \”chán ghét\” đối nàng.

\”Uyển.\”

\”Đừng gọi tên em!\”

Tô Uyển dùng khí lực còn lại đẩy tay Trương Đình Ngữ ra, không để người kia chạm vào má phải mình. Nàng biết, chỉ cần Trương Đình Ngữ lên tiếng dỗ dàng thì mọi thứ đều sẽ được giải quyết êm đẹp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.