[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 61 : Bị nhìn thấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 61 : Bị nhìn thấy

Trương Đình Ngữ không biết đã dỗ dành Tô Uyển bao lâu, chỉ thấy khi tiếng nức nở kia cạn dần, mảng áo trước ngực nàng đã thấm ướt nước mắt. Tô Uyển gắt gao siết lấy thân thể nàng, tựa hồ chỉ cần buông lỏng thì mọi thứ sẽ trở về điểm xuất phát khi mà chưa ai có tình cảm với ai, chưa ai biết yêu thương ai. Nàng hiểu tiểu ngu ngốc đã hoảng sợ như thế nào sau đêm đó.

\”Uyển, em có sao không?\”

Trương Đình Ngữ vươn tay xoa bộ tóc rối bời, thanh âm ôn nhu cùng tí khẩn trương như đánh mạnh mẽ vào nỗi ủy khuất mấy hôm nay. Tô Uyển thậm chí không cần suy nghĩ đã lắc đầu, trong khi nước mắt lại lăn dài trên hai má. Sao lại khóc? Chết tiệt! Mau dừng lại đi, tiếp tục khóc sẽ khiến lão bà lo lắng! Bảo bối bị băng bó đầu nằm trên giường yếu ớt lại phải lo lắng cho nàng nữa, thật sự không được! Nhưng sao nước mắt cứ không ngừng chảy xuống? Tại sao?

Trương Đình Ngữ khổ sở nhìn biểu tình muốn che giấu của tiểu ngu ngốc, lòng không khỏi chua xót vì bản thân đã không hảo hảo bảo vệ cả hai. Nàng nhìn xuống cổ Tô Uyển, đột nhiên vết cào dài do móng tay tuy đã được sát trùng nhưng vẫn như thế dễ sợ mà kinh hoàng. Mắt Trương Đình Ngữ mở to, ngón tay đã muốn chạm đến miệng vết thương.

\”Cái gì…Cái gì đây…?\”

Môi Trưong Đình Ngữ run rẩy. Đây là cái gì? Đây là cái gì đây? Tô Uyển vội vã kéo lại áo khoác ngoài che đi vết thương xấu xí, ấp úng lắc đầu mấy cái. Không chỉ có 1, trên người nàng còn rất nhiều dấu vết kinh tởm đó đang đóng vảy. Trương Đình Ngữ thu hết hành động kì lạ đó vào mắt, mặt cứng lại lạnh giọng.

\”Còn đúng không?\”

Tô Uyển lại tiếp tục lắc đầu, tay gĩư chặt khóa áo không để Trương Đình Ngữ động tới. Nhưng Trương nữ vương dù lúc bệnh cũng không vì thế mất đi khí phách. Nàng trực tiếp hất tay Tô Uyển ra, nhưng khí lực lại không đủ để kéo áo, Trương Đình Ngữ đành ngồi lại vị trí cũ.

\”Tự mình cởi ra.\”

\”Ngữ…\”

Tô Uyển lí nhí đáp, hoàn toàn không muốn thuận theo lời bảo bối một chút nào. Nhưng đối loại sự tình khi Trương Đình Ngữ nổi giận, dù nàng có phản kháng cũng chỉ là vô ích. Bởi vì tính khí của bảo bối cư nhiên cố chấp đến tột cùng, nếu khônh đạt được cái gì liền phấn đấu hết mình nỗ lực làm bằng được. Dường như không hề có hai chữ \”bỏ cuộc\” trong từ điển của Trương Đình Ngữ. Tỷ như lúc này, ánh mắt nhìn Tô Uyển sắc lạnh đến nỗi đem toàn thân người kia đóng băng thành kỷ ngân hà thời đại nhưng tuyệt không có hảo ý cho qua.

Tô Uyển nhíu mày bám chặt gấu áo khoác do dự một hồi cũng lấm lét nhìn Trương Đình Ngữ không dám nói gì. Nữ vương vươn tay kéo Tô Uyển lại gần, vuốt mái tóc có chút rối bời lại mới nhẹ giọng nỉ non.

\”Uyển, cho chị xem. Ngoan được không?\”

Tô Uyển không thể phủ nhận bản thân là không có tiền đồ khi chỉ bằng một câu, tay bám chặt ở góc áo cũng buông lỏng, tạo điều kiện cho Trương Đình Ngữ kéo khóa xuống. Dần dần, mảng da thịt vốn dĩ trắng nõn nay đã bị lấp bởi những vết cào cắn ghê rợn lại hiện ra trước mắt. Trương Đình Ngữ không kìm được nước mắt mà trào ra không kiểm soát. Mới hôm qua nàng từng đặt lên mảng da thịt mịn màng này những nụ hôn ôn nhu cưng chiều, hôm nay đã bị hành hạ ra cái dạng này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.