[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 57 : Tình địch xuất hiện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 57 : Tình địch xuất hiện

Tô Uyển mơ thấy mình khi dễ bảo bối đến muốn ngất đi vì kiệt sức, chính là loại lăn qua lăn lại rất lâu cùng bộ dáng kiều mị. Nàng cười dâm tà từ từ hưởng thụ giấc mơ ướt át như thật đó, cho đến tận 8 giờ hơn, Tô Uyển mới lờ mờ có cảm giác tứ chi.

Nhíu mi đem cảnh vật thu vào tầm mắt, Tô Uyển nhận ra ngay nơi đang nằm là trong phòng ngủ của Trương Đình Ngữ. Đầu có hơi đau đi… Hình như hôm qua nàng ngồi ở sofa đợi bảo bối đi tắm, không kiềm được lòng liền lấy chai rượu để chõng chơ trên bàn nốc liền mấy ly. Sau đó lão bà đi tới hỏi han… Sau đó… A…. Ưmm…. Không có nhớ…

Tô Uyển vò đầu bứt tai một hồi, tầm mắt liền bị cảnh tưởng hỗn loạn trên giường dọa chết khiếp. Ga giường bộ dáng nhăn nhúm khó coi, mà ngón tay của nàng cũng là nhức mỏi đến bất thường. Không phải là giấc mơ hôm qua là thật chứ… Từ từ…

Tô Uyển bình tâm một hồi, kí ức về tối qua cũng dần dần tràn về. Trương Đình Ngữ kiều mị nằm dưới thân nàng rên rỉ, vẻ mặt ửng hồng cùng thanh âm nỉ non như muốn đem tâm nàng bức điên, cơ thể nóng ran chỉ muốn hung hăng khi dễ bảo bối. Điên cuồng giao hoan, liên tục đòi hỏi, thân thể triền miên gắt gao quấn quít… Tất cả hiện lên trong đầu Tô Uyển như thước phim LV đầy kích thích.

\”Ngây ngốc gì vậy?\”

Thanh âm ôn nhu vang lên đánh gãy dòng suy nghĩ của tiểu ngu ngốc. Tô Uyển mím môi ngước lên, thân ảnh của Trương Đình Ngữ với bộ sơ mi công sở tinh tế thường lệ liền hiện ra ở cửa. Trương Đình Ngữ lướt nhanh qua bên giường, khóe môi nhìn Tô Uyển còn mê ngủ đang ngây ngốc nhìn nàng. Trong lòng có chút buồn cười, rõ ràng tối qua có bao nhiêu bá đạo, giờ phút này lại như hài tử cực đáng yêu. Trương Đình Ngữ đem ngón tay thon dài lên chỉnh lại tóc cho lão công.

\”Ngữ… \”

Tô Uyển ngượng ngùng cúi đầu, không biết nên mở lời làm sao. Lỡ đâu bảo bối không thuận tình, đem lương nàng trừ hết! À không, là đem nàng đuổi ra khỏi công ty thì khổ nha!

\”Thân ái, mau rời giường. Nếu trễ nữa, chị sẽ không còn cách nào gĩư lương cho em đâu.\”

Trương Đình Ngữ không biết tiểu ngu ngốc của nàng nghĩ cái gì mà thất thần cùng ngại ngùng như hài tử biết lỗi. Nhưng ngay khi nghe thấy thanh âm ôn nhu vang lên, Tô Uyển không một tia do dự ngẩng đầu nhíu mi.

\”Ngữ không giận em sao?\”

Tô Uyển hồ nghi nắm lấy tay bảo bối đặt lên tim. Nàng lo sợ bảo bối sẽ giận, sẽ không thương nàng nữa nha!

Trương Đình Ngữ bị câu nói của Tô sắc lang làm kinh ngạc. Hóa ra là lo lắng chuyện này. Khi dễ cũng đã khi dễ rồi, vả lại tối qua…cũng…thoải mái đi… Nghĩ đến bản thân thanh tâm quả dục suốt 26 năm không ngờ lại tiềm tàng nhiều dục vọng đến như vậy. Cơ thể nàng như chìm trong biển sắc mãnh liệt của tiểu sắc lang, không ngừng nở rộ rên rỉ. Trương Đình Ngữ đỏ mặt, nguyên lai giữa hai chân vẫn còn cảm giác tê dại khó tả như dư âm của cuộc hoan ái đến gần sáng hôm qua.

\”Dậy đi! Mau ra ăn sáng!\”

Trương Đình Ngữ quay người đi, bỏ lại Tô Uyển ngây ngốc ngồi trên giường… Cả nửa ngày sau, Tô Uyển mới ngộ ra chân lí, bắt đầu cười điên dại lăn qua lăn lại!!!!!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.