[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 29 : Nhà 4 người – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 29 : Nhà 4 người

Tô Uyển những ngày sau đi làm đều là bộ dáng rầu rĩ không cười nói khiến cả Trương thị mất đi cái gọi là thú tiêu khiển. Nàng chỉ như cái máy đến đúng giờ, về đúng quy định. Nhưng cũng từ đó tin đồn về vị \”bạn trai\” bí ẩn của Tô Uyển cũng được lan truyền khắp công ty. Đổng Yên không may thay chính là \”soái ca\” đi siêu xe trong câu chuyện bàn tán của bọn nhân viên bát quái. Tô Uyển đôi khi bị chặn đầu hỏi các thứ, nhưng nàng kiên quyết giữ im lặng khiến sức tò mò của mọi người càng tăng cao.

Trương Đình Ngữ không tốt hơn là bao. Ngày thường vốn đã băng lãnh, nay lại còn giảm thiểu nhiệt độ của không khí xung quanh xuống mức âm làm cả Trương thị không ai dám đến gần phạm vi 1 mét. Thỉnh thoảng nàng cũng nghe được vài câu chuyện bên lề liên quan đến Tô Uyển nhưng lại cố làm bản thân không chú tâm, nhất nhất vùi đầu vào công việc. Nàng biết, tất cả không phải đều là vô căn cứ…Đích thực, Đổng Yên thân thiết với một nữ nhân lâu như vậy đối với Trương Đình Ngữ là chuyện lạ. Bởi lẽ trong giới con nhà giàu, không ai là không biết nhị tiểu thư Đổng thị nghịch ý đại lão gia đi làm lão sư mà không quản sản nghiệp gia tộc, nói là ngạo kiều hay háo thắng cũng không đủ miêu tả Đổng nhị tiểu thư. Thế mà cư nhiên cùng một chỗ với Tô Uyển và đứa cháu gái lâu như vậy, ắt hẳn quan hệ không tầm thường. Trương Đình Ngữ rất nhiều đêm ngồi trong ngôi nhà lớn mà trống rỗng của mình ngắm nhìn Thượng Hải. Thật rộng lớn! Thượng Hải phồn hoa có biết bao nhiêu người, nhưng vì sao lại tổng cảm thấy tịch mịch như vậy? Nàng không biết. Mặc dù đã tự vấn lòng rất nhiều lần vẫn không thể đưa ra đáp án cho bài toán mang tên Ái tình. Giá như con người ta không có chuẩn mực nào để quyết định một thứ là đúng hay sai thì tốt biết mấy. Vậy thì nàng sẽ không phải ngày qua ngày tịch liêu nơi này mà sẽ cùng người bản thân yêu thương tận hưởng. Nhưng đáng tiếc, thực tế luôn phũ phàng đến đau lòng. Bởi lẽ có quá nhiều thứ khiến can đảm của một người cạn dần, khiến họ không có dũng khí vươn tay ra nắm lấy tình yêu, cũng không thể chấp nhận loại tình cảm hoang đường này. Có thể ở cương vị tổng tài, Trương Đình Ngữ rất thành công, nhưng với tư cách của một con người với nhu cầu truy cầu hạnh phúc, nàng lại là một tên hèn nhát thất bại.

Cuối cùng cũng đến cuối tuần, khi mà cả hài tử lẫn nhân viên văn phòng đều mong chờ vì được hảo hảo tận hưởng hai ngày không bài vở cũng không có văn kiện. Thứ bảy thời tiết phi thường tốt, nắng không quá gắt nên rất thuận lợi cho các gia đình đi picnic hay ra ngoài tụ họp. Mái ấm nhỏ của Tề Đình cũng không ngoại lệ.

\”Tiểu Tô tử, mau dậy đi thôi!\”

Tề Đình xốc tấm chăn che khuất cả cơ thể đã nhỏ nay muốn gầy hơn một vòng của Tô Uyển lên. Khóe môi còn duy trì của Tề Đình nhanh chóng bị mấy giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt Tô Uyển làm cho gắt ngúm. Không biết đã bao nhiêu lần nàng trông thấy Tô Uyển ban đêm tự trốn vào chăn thút thít một mình, mặc cho ban ngày có cười nói bao nhiêu, đến đêm vẫn là thời khắc nước mắt ngự trị. Tề Đình vươn tay vén hai sợi tóc còn vương lại trên trán của Tô Uyển ra sau tai, ngữ khí ôn nhu hơn gọi lần nữa.

\”Tiểu Tô tử, mau dậy đi hôm nay chúng ta đi mua sắm mà!\”

\”Ưm…\”

Tô thái thái tay chân bắt đầu có cảm giác lại, quơ quào khắp nơi làm cho bản thân thanh tỉnh hơn, sau đó mới dần dần mở mắt nhìn Tề Đình ngồi bên cạnh giường. Mười mấy năm nay, vị bằng hữu tốt nhất cõi đời này, hay còn gọi là \”thánh bao nuôi\” trước mặt cũng không có đem nàng tống ra khỏi nhà vì tội ăn bám, ngược lại tuy khẩu thị tâm phi một chút nhưng vẫn ôn nhu chăm sóc cho nàng và Tề An. Đôi khi Tô Uyển có suy nghĩ là ai kết bạn được với Tề Đình, hẳn là tu hết 10 kiếp rồi. Tô Uyển ngây ngốc cười cười đáp lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.