[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 111: Hồi tưởng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 111: Hồi tưởng

1 tháng sau

Diệp Vị Đồng không ngăn được bước chân của Trương Đình Ngữ. Ngay khi tỉnh dậy, con người ngốc nghếch kia đã chống cự chạy sang phòng bệnh cạnh bên để trông nom Tô Uyển. Ăn uống vốn dĩ từ lâu bị bỏ xó, Trương Đình Ngữ đã gầy nay còn trở nên tiều tụy suy yếu hơn.

\”Tiểu Ngữ, ăn một chút cháo đi.\”

Diệp Vị Đồng đem theo hộp giữ nhiệt cháo do chính Tề Đình nấu mở ra đưa cho Trương Đình Ngữ nhưng người kia tựa hồ không hề có ý tiếp nhận. Thở dài một hơi, Diệp Vị Đồng trực tiếp nhấc ghế ngồi cạnh.

\”Cậu mau ăn đi. Lúc Tô Uyển tỉnh lại mà thấy cậu người bộ dáng không khác quỷ đói là bao chắc chắn sẽ hoảng sợ đến ngất tiếp.\”

Múc một muống đưa tới trước miệng Trương Đình Ngữ, Diệp Vị Đồng không hề phụ ủy thác của Tề Đình ép Trương Đình Ngữ ăn uống trở lại. Mặc dù đã được Vương Y Dạ truyền không ít dịch vào người nhưng cơ thể Trương Đình Ngữ có quá nhiều bệnh, cơ bản không phải loại nào cũng tương thích với cơ thể.

\”Đồng Đồng… Mình tự ăn được.\”

Trương Đình Ngữ bất đắc dĩ tiếp nhận cháo nóng từ tay Diệp Vị Đồng, chậm chạp đem từng muỗng bỏ vào miệng nuốt. Mùi vị này hẳn là Tề Đình nấu, luôn vừa miệng và đẩy đủ tình cảm chất chứa. Cuối cùng cũng ăn xong hộp cháo nhỏ, Diệp Vị Đồng bấy giờ mới yên tâm để lại hai người trong phòng bệnh để chuẩn bị đi làm.

Ngồi bên giường bệnh của Tô Uyển, chưa bao giờ trong đời nàng lại cảm thấy sợ hãi như vậy. Băng gạc quấn trắng cả đầu người nàng yêu nhất, mặc dù vết trầy xước trên người đã sắp khỏi hẳn nhưng vết thương bị kính xe xuyên thủng trên vai vẫn rỉ máu từng ngày. Nếu có thể, Trương Đình Ngữ thà rằng người nằm đây chịu đủ mọi khổ cực là nàng chứ ngàn lần vạn lần cũng không phải Tô Uyển. Ngón tay gầy yếu nâng lên xoa sườn mặt của Tô Uyển, đã gầy đi không ít rồi.

Nhớ lại lần đầu tiên cả hai gặp nhau chính là lúc Tô Uyển đi phỏng vấn xin việc ở vị trí nhân viên tiêu thụ. Định mệnh cắt nhau ngay tại đoạn đời đó, nàng bắt đầu để Tô Uyển vào mắt. Không cách nào kể ra có bao nhiêu khó xử thời khắc ấy, khi mà nàng đang tiêu soái sải chân vào Trương thị thì bị \”sinh vật lạ\” sờ mông trước mặt toàn thể nhân viên. Còn chưa kịp ghét bỏ thì nàng ta lại dính chặt với định mệnh nàng bằng cú đẩy ngã trong nhà vệ sinh. Có trời mới biết lúc ấy nàng có bao nhiêu chán ghét Tô Uyển. Trương Đình Ngữ nâng lên khóe miệng, không giấu được nỗi niềm hạnh phúc vây lấy ngũ quan trước mắt.

\”Xin chào, tôi là Tô Uyển.\”

Lúc Tô Uyển rụt rè đứng trước bàn làm việc của nàng chào hỏi, không hiểu vì sao thân ảnh của em ấy lại như ánh nắng chiếu vào thế giới riêng tư nhỏ bé của nàng, rực rỡ đến chói mắt. Mái tóc dài được buộc lên gọn gàng phía sau, lần đầu tiên trong đời nàng nhìn thấy đứa nhỏ nào sạch sẽ và trong sáng như vậy. Tô Uyển như một tấm gương phản chiếu mọi thứ xung quanh, ngây thơ đến khờ dại, hoàn toàn trái ngược với nàng.

\”Tôi thực sự phải ăn hết những thứ này sao?\”

Không biết từ khi nào, thú vui khi đến công ty của nàng lại chuyển sang bắt nạt tiểu ngu ngốc họ Tô. Nàng ta thật gầy, phỏng chừng còn gầy hơn nàng nữa. Cho nên mối buổi trưa, nàng bắt Tô Uyển ăn thật nhiều, ăn nhiều đến nỗi muốn nôn ra. Chỉ là mỗi lần nhìn thấy cái môi kia chu ra ủy khuất, Trương Đình Ngữ ngăn không được xúc động muốn chạm vào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.