[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ – Chương 110: Hôn mê sâu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Hiện Đại] [Tự Viết] [Hoàn]Đẩy Ngã Ngạo Kiều Tiểu Bảo Bối – Trường An Thủ - Chương 110: Hôn mê sâu

Vương Y Dạ và Trầm Giai bước ra khỏi phòng phẫu thuật, giường di động của Tô Uyển được đẩy ra sau đánh động tất cả mọi người đang chờ đợi. Không ai mảy may lên tiếng, chỉ có kiên nhẫn đợi Vương Y Dạ mở miệng.

Phó viện trưởng Vương đem khẩu trang y tế kéo xuống, gương mặt lộ ra tia mỏi mệt cực độ hướng tầm mắt về phía những người trước mặt. Nhìn lại Tô Uyển yếu ớt nằm trên giường, nàng mới lặng lẽ lên tiếng.

\”Tô Uyển… Bị chấn thương ở não bộ rất nặng. Lúc chúng tôi tiến hành phẫu thuật lấy máu bầm mới phát hiện khối u ở bán cầu não trái, có lẽ vì thế mà gây nên cơn nhức đầu cho nàng ta suốt thời gian qua. Chỉ là…\”

Vương Y Dạ đột nhiên ngừng lại, không thể nói tiếp được nữa. Nàng nhìn sâu vào mắt của Trương Đình Ngữ không chút huyết sắc đứng đối diện, rõ ràng trong đôi mắt ấy còn chất chứa bao nhiêu nỗi khổ sở. Bão tố chỉ vừa mới qua đi vậy mà bão mới lại ập tới với hai người. Vương Y Dạ trốn tránh ánh nhìn chằm chằm kia, thật sự không có cách nào nói ra. Trầm Giai đứng bên cạnh vươn tay đặt lên vai bằng hữu mình trấn an, giúp Vương Y Dạ hoàn thành nhiệm vụ.

\”Đó không may lại là khối u ác tính, chúng tôi đã cố hết sức để giữ lại mạng sống cho cô ấy. Nhưng… có tỉnh lại hay không còn tùy thuộc vào ý chí sinh tồn của nàng ta.\”

Túi xách trong tay Trương Đình Ngữ rơi trên đất, tài liệu và mọi thứ đổ loạn trên hành lang. Đột nhiên lại cảm thấy trời đất tối lại, chân tay không còn chút khí lực nào, cơ thể cũng như thế trở nên nhẹ bẫng.

\”Trương tỷ!!!\”

\”Trương Đình Ngữ!\”

Cơ hồ chỉ còn là vài tiếng gọi xa vời bên tai, cho đến khi hoàn toàn mất đi tri giác, hai giọt lệ từ khóe mắt mới được giải phóng lăn dài trên thái dương. Tô Uyển… Chị không thể mất em… Tô Uyển!

—–

\”Nhị tiểu thư! Đừng leo nữa nguy hiểm lắm!\”

\”Tử Nhiễm, em mau xuống đây!\”

\”Hoan Hi, con chim sẻ này chơi thật vui!\”

….

Mảng tối dần bao quanh tâm trí, lại một mảng ánh sáng khác lóe lên.

\”Đại tiểu thư, vết thương này…\”

\”Không sao, giúp tôi lấy thuốc sát trùng đi.\”

\”Là Mạc phu nhân sao?\”

\”Tôi nói giúp tôi lấy thuốc sát trùng.\”

Dường như cảm giác tê dại ở miệng vết thương rớm máu vẫn còn để lại cảm giác đau đớn tột cùng. Cô bé ấy không khóc, ngược lại cắn răng tự tay sát trùng vết thương dữ tợn kia.

Phát sốt, có lẽ là nhiễm trùng rồi.

\”Hoan Hi, không sao chứ?\”

\”Tử Nhiễm ngoan ngoãn, theo mẹ về nhà đi. Ở bệnh viện không tốt cho trẻ con.\”

\”Hoan Hi cũng là trẻ con thôi…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.