\”Tiểu Tề, về rồi sao? Nhà bác mới có người ở quê lên, nghe đâu Đổng lão sư thích món này lắm. Mang lên cho nàng ta.\”
Bác Lý làm nghề bán tạp hóa đã lâu ở tầng dưới cùng của tiểu khu, cũng là người có quan hệ rất tốt với gia đình Tề Đình ngày trước ngay khi trông thấy Tề Đình đã vẫy lại. Đối lại khuôn mặt nhân từ của bác Lý, nàng cúi đầu cảm kích nhận lấy túi thức ăn nặng trịch trên tay.
Nguyên lai Tề Đình là mới từ bệnh viện tập trị liệu tay phải trở về, trong người có chút mệt mỏi nhưng âu cũng hình thành thói quen từ sớm, bắt đầu từ ngày xác định tay phải không thể hoạt động bình thường hai năm trước rồi. Vì thế Tề Đình đành phải xin nghỉ phép dài hạn ở nhà, bỏ ngỏ công việc cảnh sát mà từ nhỏ đã khao khát được làm. Đôi khi Tề Đình sẽ lên mạng thiết kế bài giảng cho các cảnh sát trị an mới vào nghề, mấy lần được mời đến trường chia sẻ kinh nghiệm xem như cũng có đồng ra đồng vào đi. Nhưng cuộc sống gia đình vẫn phải nhờ vào đồng lương ít ỏi của Đổng Yên. Tuy nói là nhị tiểu thư Đổng gia nhưng Đổng Yên sớm đã li khai khỏi nhà, kinh tế duy trì mấy năm nay đều là nhờ vào lương làm giáo viên. Chung quy nàng ta cũng không phải loại tiểu thư phung phí tiền vào shopping một ngày bằng người ta làm 10 năm mua căn nhà, nhưng có những thứ Đổng Yên lại rất kĩ tính. Ví dụ như vật dụng trong nhà hay quần áo và thức ăn. Không hẳn phải là đồ hiệu mắc cả triệu nhân dân tệ nhưng phải là loại thoải mái, hợp nhãn. Đổng Yên còn giúp Đổng Tịch phiên dịch một số giấy tờ quan trọng thường xuyên, mà chị họ nàng ta cũng rất hào phóng đền đáp, nên cả nhà ba người cũng coi như dễ dàng trôi qua.
Nhưng dạo gần đây, không biết từ khi nào mà Đổng Yên lại kết thân với mọi người trong tiểu khu, hơn nữa qua lại cũng thân mật hơn trước, có phải đại tiểu thư bắt đầu bị bẻ thành thường dân hay không thì tính sau nhưng Tề Đình lại rất chắc chắn một điều là dạo này Đổng Yên trở nên dị thường… quyến rũ.
Chọn thang bộ thay vì đi thang máy, sau 15 phút leo thì nàng cũng lên được nhà. Tề Đình nhìn đến bịch thức ăn trên tay, có lẽ Đổng Yên sẽ thích lắm cho xem. Động tác tra chìa vào ổ, Tề Đình đem theo gương mặt tươi rói bước vào nhà.
\”Yên, em về rồi.\”
Căn nhà không có bóng ai khiến Tề Đình có chút thất vọng, nhưng chưa kịp xụ mặt thì tiến bước chân từ phòng ngủ đã đánh động thính giác nhạy bén của nàng.
\”Ah Đình Đình, em về rồi sao?\”
Đổng Yên chưa kịp lau tóc ướt đã trực tiếp bước ra trước mặt Tề Đình. Nhưng là áo ngủ mặc hở hang chưa được cài đàng hoàng của Đổng Yên lại khiến khuôn mặt Tề Đình ửng một màu hồng xấu hổ. Xương quai xanh kia lộ ra khỏi lớp áo ngủ, bóng loáng dưới ánh đèn trần tạo nên loại ảo giác muốn chiếm giữ không thôi. Mắt lại bị hình ảnh lau tóc dụ hoặc hấp dẫn, Tề Đình chỉ biết cắn môi thật chặt kiềm chế bản thân… Đột nhiên cảm thấy mình biến thái không tả được, giọng Tề Đình vang lên khe khẽ, chứa chút rụt rè đã được trấn định rất nhiều so với tâm tình lúc này.
\”Chị đưa tiểu An sang nhà tiểu Nhan rồi.\”
\”Em…em đi tắm đây!\”
Không để ý tới Đổng Yên đang luyên thuyên kể về Tề An và Lam Nhan \”tình cái bình\” như thế nào hôm nay, nàng bẽn lẽn bước nhanh về phía phòng ngủ đóng sập cửa lại thở dốc. Làm sao một người lại có thể quyến rũ đến như vậy? Khiến cho người thanh tâm quả dục như nàng cũng bị vương vấn muốn thụ hưởng. Nói đến 2 năm không có…làm qua…ân ái, Tề Đình còn nghĩ bản thân đã hết cảm xúc với loại tiếp xúc thân mật đó rồi chứ. Không ngờ chỉ mới nhìn thấy màn thiếu vải thôi đã làm tim nàng muốn nhảy ra ngoài rồi. Đổng Yên nhất định chính là yêu tinh chuyển thế, được thượng đế phái xuống rù quến nàng!