Nàng bước về phía ta, dừng lại trước mặt ta, chăm chú quan sát ta thật kỹ, bỗng nhiên cất lời:
\”Chúng ta đã rất lâu không nói chuyện thế này rồi.\”
Ta hiểu ý nàng. Từ sau lần nàng đến Thanh Nhã Hiên tìm ta, khoảng cách giữa chúng ta đã không còn nhỏ bé nữa. Nhớ lại sự vui mừng khi nàng nhìn thấy ta ban nãy, biểu cảm vô thức ấy không thể nào là giả vờ được, lòng ta lại dâng lên một cơn đau.
Rốt cuộc, phải làm sao đây?
Nàng đột nhiên đưa tay nắm lấy tay ta, ta kinh ngạc nhìn nàng, không biết nàng định làm gì. Nàng nhìn ta, con ngươi đen tuyền lặng lẽ phát sáng, ánh mắt trong veo:
\”Ngươi có thể đến tìm ta, ta rất vui.\”
Lòng ta đau nhói. Ta không biết ba năm qua nàng đã sống thế nào, nhưng ta biết trong ba năm này, ta đã khao khát hơi ấm của nàng đến nhường nào. Hiện giờ nàng nắm lấy tay ta, cả trái tim ta đều bắt đầu run rẩy. Ngay khoảnh khắc ta sắp không nhịn được muốn ôm lấy nàng, ta chợt nhớ tới lời nàng từng nói với ta ba năm trước đây:
\”Cô sẽ không yêu ngươi.\”
Toàn thân ta cứng lại. Ta lập tức rút tay ra khỏi lòng bàn tay nàng, quay người đi, nói:
\”Ta… về trước đây.\”
Còn chưa kịp bước đi, nàng đã giữ lấy cánh tay ta. Ta thoáng khựng lại, quay đầu, im lặng nhìn nàng.
Nàng nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh, rồi lại mở mắt ra nhìn ta. Không biết là ảo giác của ta hay là gì, nhưng ta lại thấy được một tia hoảng loạn trong đáy mắt nàng.
\”Ta…… Ưm……\” Ta vừa mở miệng định nói muốn rời đi, nàng lại bất chợt hôn đến, cường thế khó mà tả được.
Ta sững sờ đến nửa ngày, đến khi phản ứng lại thì lập tức đẩy nàng ra, lùi lại phía sau hai bước, lấy lại bình tĩnh, ổn định trái tim đang đập loạn, nhìn nàng. Gương mặt nàng vẫn thản nhiên như cũ, nhưng đôi môi mỏng lại mím chặt, trông thật giống một hài tử cứng đầu khi không có được món kẹo mình yêu thích.
\”Ngươi…… làm gì……\” Ta hỏi nàng.
Nàng nhìn ta, không nói gì, chỉ một lần nữa tiến đến hôn ta. Lần này, ta làm sao cũng không đẩy nàng ra được nữa, hoặc cũng có lẽ, là ta căn bản không muốn đẩy nàng ra.
Đứng cứng đờ hồi lâu, ta cuối cùng cũng thuận theo trái tim của mình, chậm rãi đáp lại nàng.
Nàng ôm ta chặt hơn, đôi mắt khép lại, hàng mi run rẩy. Tay ta run run nâng lấy gương mặt nàng, nhẹ nhàng hôn trả nàng.
Có lẽ vì đã quá lâu không gần gũi với ai, hoặc cũng có thể là nàng có tâm ý muốn dụ hoặc ta… Nụ hôn này như thiên lôi câu địa hỏa, đợi đến khi ta kịp lấy lại ý thức, ta đã cởi đai lưng của nàng, mà tay trái còn đang đặt trước ngực nàng. Ta thoáng sững lại, trong mắt dần khôi phục một tia thanh tỉnh, nhưng nàng lại tựa đầu vào vai ta, nhỏ giọng nói:
\”Đi…… cách gian……\”
Bất chợt, ta chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng rồi trống rỗng, một luồng hỏa khí nóng rực xông thẳng vào đầu, mê hoặc tâm trí trong chớp mắt. Ta bế ngang nàng lên, không nói một lời, bế nàng đi vào gian phòng nhỏ mà nàng vẫn thường nghỉ ngơi sau khi mệt mỏi phê duyệt tấu chương. Đặt nàng lên giường, ta cúi người áp xuống. Không biết vì sao ta lại bỗng nhiên nhớ tới cuộc đối thoại ta từng lén nghe được ba năm trước ở ngoài cửa khi nàng đại hôn cùng Tạ Trường Quân, khóe mắt ta đỏ lên, ta chăm chú nhìn nàng không rời mắt, nhìn nàng đang tình mê ý loạn dưới thân ta.