Túy tiên lâu
\”Chưởng quầy.\” Gần trưa, tiểu nhị chạy lên trên tầng hai xem vị khách trong nhã các. Vẫn còn say khướt, tiểu nhị thở dài một hơi rồi lại chạy xuống lầu, nhỏ giọng nói: \”Khách nhân ở nhã gian số bảy đã say nguyên một đêm rồi……\”
Nam nhân kia gật đầu:
\”Là cô nương đến từ tối qua sao?\”
\”Đúng vậy.\”
Chưởng quầy ngẫm nghĩ một lúc, rồi khoát tay:
\”Bỏ đi, có lẽ nàng đang gặp chuyện gì thương tâm…… Ngươi hãy mang một tấm chăn lên đắp cho nàng. Trời mới vừa ấm lên, chớ để khách bị nhiễm lạnh.\”
\”Dạ, chưởng quầy.\”
Tô Vực gục trên bàn, hơi men đã khiến đầu óc nàng hoàn toàn tê liệt, ý thức cũng không còn rõ ràng nữa, ngay cả khi tiểu nhị đi tới khoác chăn cho nàng, nàng cũng không hề nhận ra.
Tất nhiên…… Cũng có thể là vì nàng không ngửi thấy mùi hương quen thuộc của người nọ.
Hiển nhiên là nàng không nguyện tỉnh lại.
Cả đời này của nàng, đều đang đợi một người, nhưng hết thảy cả kiếp này, nàng đều không đợi được người đó. Nàng thích uống rượu, bởi vì chỉ khi uống say nàng mới dám cầm tay người kia mà hỏi người đó còn yêu nàng không, mà cũng chỉ có lúc nàng say, người đó mới có thể đáp lại nàng một tiếng yêu.
\”Vẫn luôn yêu.\” Người kia thực sự đã nói vậy.
Cho dù chỉ là tự lừa dối chính mình, nàng cũng nguyện ý để mọi thứ như vậy.
Càng lớn tuổi, nàng lại càng hay hồi tưởng lại những chuyện ngày xưa. Nhưng mà nghĩ mãi, nghĩ lâu như vậy, cho đến tận bây giờ, nàng vẫn không thể hiểu được, vì sao mình lại yêu một hài tử, một hài tử nhỏ hơn nàng tận mười một tuổi. Phải rồi, nàng vẫn cứ xem người nọ là một hài tử. Mặc dù giờ đây người đó đã trưởng thành rồi, nhưng trong mắt nàng, người đó vẫn chỉ là một tiểu hài tử hay cười rạng rỡ gọi nàng một tiếng:
\”Sư thúc nương tử.\”
Nhưng giờ đây nàng đã hiểu, hài tử đó thực sự đã trưởng thành, đã thú thê rồi, là người của kẻ khác, không còn là \”tiểu tướng công\” của nàng nữa.
Vì sao lại như vậy chứ? Vì sao người đã từng cười với nàng, họa hồng trang cho nàng, vấn tóc cho nàng, sau từng ấy năm lại yêu người khác? Là vì đã quên mất sao? Nhưng tại sao nàng vẫn nhớ kỹ như vậy chứ? Tại sao không để nàng cũng quên sạch luôn đi? Thế gian hết thảy sao lại bất công đến vậy, nàng không hiểu, cũng không muốn hiểu, bởi vì nàng sợ hiểu ra rồi, nàng sẽ không còn hơi sức nào để yêu, để nhớ nữa, tựa như lúc nàng đứng ngoài cửa sổ nghe người kia nói yêu với nữ nhân khác. Trong khoảnh khắc đó, mọi sự cố chấp và tín nhiệm của nàng đều sụp đổ hoàn toàn.
Vậy thì, nàng cần gì phải tỉnh lại cơ chứ? Chí ít ở trong mộng người nàng yêu vẫn vì nàng múa thanh kiếm năm ấy, họa đôi mày năm ấy cho nàng, uống chén rượu năm ấy với nàng.
Phong hoa chính mậu, tài tử giai nhân.
Chỉ tiếc năm ấy quá vội vàng, còn chưa kịp hoài niệm thì người nọ đã lãng quên.