BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
Sau khi cắt bỏ khối u chỉ còn giải đoạn khâu vết mổ. Những cái đó chuyên gia tự biết đi làm, không cần cô nhắc nhở, vì thế sau khi đóng video cô liền ném máy tính sang một bên.
Nhìn xuống, Lạc Vũ Hàn ngồi bên chân giường, trên mặt, trên cổ, nhũ hoa tất cả đều là tinh dịch trắng đục.
Thậm chí còn có một ít tinh dịch bắn vào miệng nàng, Lạc Vũ Hàn còn làm trò nuốt hết toàn bộ tinh dịch đó.
Phó Y Nguyệt nhìn Lạc Vũ Hàn nuốt tinh dịch của mình, ngọn lửa trong mắt càng rực rỡ.
Lạc Vũ Hàn ngồi bên chân cô, nhìn Phó Y Nguyệt rút tờ khăn giấy trên bàn trà giúp mình thu dọn tàn lưu sót lại trên người.
\”Phó Y Nguyệt, bệnh nhân kia đã không sao rồi?\”
Nàng thở hổn hển. Phó Y Nguyệt thật sự quá lợi hại, nàng cứ như vậy hầu hạ cô một hồi, cảm giác không khác gì chạy marathon trên quãng đường dài 800m.
\”Vấn đề lớn nhất đã được giải quyết. Chỉ cần tịnh dưỡng mấy ngày là ổn rồi.\”
Phó Y Nguyệt giúp nàng lau rửa sạch sẽ xong liền đem người ôm vào lòng.
\”A. . . Côn thịt cọ trúng âm đế rồi. . .\”
Lạc Vũ Hàn vừa động, hoa phùng ướt đẫm chạm vào quy đầu liền cọ xát, chọc cho nàng dâm đãng lãng kêu.
\”Em bây giờ dâm đãng hơn trước kia rất nhiều.\”
Phó Y Nguyệt thưởng thức nhũ hoa Lạc Vũ Hàn. Trong lúc nàng còn ngơ ngác, cô đã kiểm tra kỹ nhũ hoa nàng, nhìn chúng chỉ đỏ ửng, không có trầy da.
Nếu cô lộng thương nàng thì về sau sẽ không để nàng nhũ giao nữa. Mặc dù được cái miệng nhỏ và cặp nhũ hoa mềm mại cùng lúc hầu hạ, cô cảm thấy rất thoải mái.
\”Còn không phải tại chị, lần nào cũng bắt em chơi đủ thứ lung tung rối loạn. Hại em bây giờ biến thành như vậy.\”
Lạc Vũ Hàn vừa nói vừa cởi áo sơ mi Phó Y Nguyệt. Ngón tay thoăn thoắt mở cúc áo. Có kinh nghiệm bị cô thao làm trước đây, việc cởi cúc áo đã trở thành kỹ năng sống còn của Lạc Vũ Hàn.
Nhũ hoa no đủ lộ ra, Lạc Vũ Hàn lập tức cúi đầu cọ cọ nhũ hoa trắng nõn mềm mại của cô.
\”Đều tại tôi, là tôi hại Hàn Hàn thành như vậy.\”
Thanh âm Phó Y Nguyệt ôn nhu. Nếu những chuyên gia trong bệnh viện lúc nãy nghe được ngữ khí này của cô, thấy được bác sĩ Phó tài giỏi của họ phân biệt đối xử với họ như thế nào, phỏng chừng sẽ đâm đầu tự vẫn mất.
Đối đãi thực sự quá khác biệt! Với Lạc Vũ Hàn thì ôn nhu như nước còn với họ thì lạnh như khối băng. Này có còn là người không?
\”Chị cũng biết được sao!\”
Lạc Vũ Hàn trộm động mông, làm môi âm hộ lại cọ cọ thân côn thịt. Âm đế bị gân xanh cọ xát thật thoải mái.
\”Bất quá, tôi rất thích Hàn Hàn như bây giờ.\”
Phó Y Nguyệt nâng cằm Lạc Vũ Hàn, nụ hôn cực nóng liền rơi trên môi nàng.