BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
Lạc Vũ Hàn ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nói: \”Em vừa nói gì cơ? Sao em không nhớ rõ. Ách, em đột nhiên nhớ ra vòi nước trong nhà vẫn chưa khóa. Em về nhà trước đây.\” Thật là ném chết người mà.
Nàng làm sao lại quên Phó Y Nguyệt là một bác sĩ, bác sĩ giúp người bệnh phẫu thuật không phải rất bình thường sao. Vậy mà đến tai nàng lại não bổ thành Phó Y Nguyệt gặp tai nạn xe cộ.
Kết quả hai tay Phó Y Nguyệt ôm lấy nàng, cằm cô để gác lên cổ nàng: \”Hôm nay làm giải phẫu hơn 9 tiếng. Rất mệt, cho tôi ôm một lát.\”
Nghe thanh âm Phó Y Nguyệt mệt mỏi, Lạc Vũ Hàn lập tức an tĩnh.
Trình độ chuyên môn của Phó Y Nguyệt cao như vậy mà vẫn tốn đến 9 tiếng đồng hồ mới hoàn thành giải phẫu, có thể thấy lần này tình huống rất nguy kịch, chắc chắn cô đã rất vất vả. Vì thế nàng lập tức ngoan ngoãn tùy ý để cô ôm.
\”Hàn Hàn, thực xin lỗi. Đã hứa sẽ cùng em nhưng bệnh viện xảy ra chuyện. Làm một bác sĩ, không thể thấy chết mà không cứu.\”
Trái tim Phó Y Nguyệt lãnh đạm. Cô sẽ không vì nghĩa vụ của bác sĩ mà cứu người nhưng nhìn thấy nam sinh kia bị thương sắp chết vẫn cố nhờ cô chờ cậu ta chết rồi thì đem hoa hồng tặng cho bạn gái giúp cậu ta.
Trong chớp mắt, Phó Y Nguyệt dường như nhìn thấy bóng dáng mình trên người nam sinh kia. Cho dù cô có chết cũng vĩnh viễn yêu Lạc Vũ Hàn. Cũng là một khắc kia, cô quyết định cứu nam sinh đó. Chỉ cần cô ra tay cậu ta chắc chắn có thể sống sót.
Tuy mất hết 9 giờ làm cô trễ hẹn với Lạc Vũ Hàn nhưng có thể nghe được Lạc Vũ Hàn thâm tình bày tỏ như vậy. Hết thảy đều đáng giá.
\”Phó Y Nguyệt, chị thật tốt! Em vĩnh viễn đều yêu chị!\”
Lạc Vũ Hàn xoay người dùng sức ôm lấy Phó Y Nguyệt. Nàng biết Phó Y Nguyệt tính cách vặn vẹo cố chấp nhưng không nghĩ tới cô còn có một mặt thiện lương như vậy. Lão công nàng thật sự quá tốt.
Ánh mắt Phó Y Nguyệt hơi ám, nếu Lạc Vũ Hàn muốn cô ôn thuần thiện lương thì cô sẽ ôn thuần thiện lương, nếu nàng vui vẻ, cô tình nguyện đeo chiếc mặt nạ người tốt cả đời.
Chỉ cần nàng vĩnh viễn yêu cô, cô không ngại ngụy trang bản thân.
Cô thật sự rất yêu nàng, yêu đến quên bản thân mình.
\”Lão công, em có món quà muốn tặng chị, khen thưởng bác sĩ Phó lại cứu được một mạng người.\”
Lạc Vũ Hàn xoay người nhón mũi chân tháo khẩu trang ôm cổ Phó Y Nguyệt hôn lên môi cô.
\”Bác sĩ Phó, người nhà bệnh nhân. . .\” Hộ sĩ mới tới vừa lúc nhìn thấy Lạc Vũ Hàn cưỡng hôn Phó Y Nguyệt liền ngây ra như phỗng, không dám thở mạnh.
Này. . . Này, thật quá bưu hãn! Phải biết trong bệnh viện này căn bản không có nữ nhân nào dám tiếp cận bác sĩ Phó, càng đừng nói là trực tiếp cưỡng hôn.
Lạc Vũ Hàn đang \”cưỡng hôn con gái nhà lành\” bị hộ sĩ bắt gặp tại trận liền sợ tới mức vội vàng quy củ. Nàng thẹn thùng cúi đầu, thanh âm nhỏ xíu nói: \”Em ra cửa bệnh viện chờ chị, lát nữa gặp.\”