BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
\”Một trăm triệu hai ngàn vạn? Sao lại nhiều như vậy?\”
Lạc Hữu Lương nào biết một cái vòng cổ lại là quý giá như vậy. Ông ta cho rằng vòng cổ kim cương bình thường mấy chục vạn đã là cao nhất. Nhưng tài lực Phó gia hiển nhiên vượt xa tưởng tượng của ông ta.
\”Lưu thúc, đem giấy chứng nhận lúc đấu giá vòng cổ đưa cho Lạc tổng xem đi.\”
Ánh mắt Phó Y Nguyệt lạnh nhạt nói.
\”Vâng, đại tiểu thư.\” Lưu thúc lập tức sai người làm mang giấy chứng nhận tới.
Mỗi viên kim cương trên vòng cổ đều trải qua giám định nghiêm ngặt của tổ chức châu báu thế giới. Mỗi một viên đều giá trị xa xỉ. Hiện tại hư tổn thành như vầy cho dù đem đi sửa chữa cũng sẽ lưu lại vết tích.
Lạc Hữu Lương nhìn thấy giấy chứng nhận sắc mặt liền đại biến, lớn tiếng quát mẹ con Lạc Bảo Châu: \”Đều tại các người. Không có việc gì lại đi làm hỏng vòng cổ của Hàn Hàn? Ngày thường tôi cho hai người không dứt trang sức sao? Một hai phải đi đoạt đồ của Hàn Hàn làm gì.\”
\”Lão Lạc, tôi thật sự không biết vòng cổ này quý như vậy. Ông giúp tôi thanh toán đi. Tôi đảm bảo sau này sẽ không đòi ông mua trang sức nữa.\”
Lý Tuệ Như nước mắt nước mũi giàn giụa nói.
Lạc Bảo Châu xoay mắt khóc lóc kể lể: \”Ba, mẹ vì quan tâm con nên mới làm như vậy. Ba không thể mặc kệ mẹ được.\”
Lý Tuệ Như vừa nghe Lạc Bảo Châu khóc cũng lập tức ôm cô ta khóc theo.
Mẹ con hai người ăn ý biểu diễn một màn mẫu nữ tình thâm. Giống như nếu Phó Y Nguyệt lại hùng hổ doạ người chính là cô không đúng.
Nhưng mà Phó Y Nguyệt là người nào? Người phụ nữ này vừa biến thái vừa cố chấp. Nếu cô quản hai người hư tình giả ý thì cô không phải là Phó Y Nguyệt.
Phó Y Nguyệt cười lạnh nói: \”Nếu Lạc tiên sinh không thể trả nợ thay vợ con mình, vậy dựa theo lúc trước tính. Dùng ngón tay bà ta gán nợ đi.\”
Hai mẹ con Lạc Bảo Châu nào ngờ Phó Y Nguyệt vẫn muốn tìm bọn họ tính sổ, vừa nghe cô nói dứt lời liền không nhịn được co giò chạy biến đến cửa lớn. Kết quả chưa đặt chân ra khỏi cửa đã bị bảo tiêu bắt lấy. Lạc Bảo Châu vốn ăn mặc lộ liễu, nay vì động tác mạnh mẽ nên vạt váy bó sát ngực nứt ra, khiến cặp nhũ hoa bại lộ trong không khí.
Ngày thường cô ta không thiếu ước pháo với đàn ông, cho nên trên nhũ hoa đeo không ít nhũ đinh. Bộ dáng tao lãng kích mắt này lập tức khiến mấy tiểu thư vừa bị cô ta bắt nạt nhanh chóng dùng điện thoại chụp lại.
Ngay cả Lạc Hữu Lương cũng cảm thấy thể diện của mình đều bị Lạc Bảo Châu ném sạch sẽ. Nhưng cố tình Lạc Bảo Châu là con gái ruột của hắn. Mặt mũi ông ta ném đi chắc chắn không tìm lại được. Đối mặt với ánh mắt trần trụi của mọi người, ông ta đành phải thở dài một hơi: \”Tiền này tôi ra!\”
Mấy năm nay Lạc gia dựa hơi Phó Y Nguyệt kiếm được không ít tiền, vừa đúng trăm triệu hai ngàn vạn. Giao số tiền này ra rồi, tiền lãi Lạc Hữu Lương ăn được xem như toàn bộ mất sạch.