BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
\”Mày là cái thá gì. . .\” Nhị phu nhân bưng mặt chuẩn bị phát hỏa. Nhưng lời nói còn chưa dứt đã bị gương mặt lạnh băng của Phó Y Nguyệt dọa đến phát run, cả người xụi lơ trên mặt đất.
Bà ta làm mẹ hai của Phó Y Nguyệt tự nhiên biết tính cách cô. Phó Y Nguyệt chính là ma quỷ biến thái. Chỉ cần cô muốn người nào chết người đó không thể không chết.
\”Tôi biết sai rồi.\” Nhị phu nhân nào dám nói mấy câu dơ bẩn với Lạc Vũ Hàn nữa, chỉ có thể vâng vâng dạ dạ thối lui sang một bên.
Lạc Vũ Hàn lập tức xoay đầu với Phó Y Nguyệt nói: \”Phó Y Nguyệt, chị xem em như bây giờ có phải rất rất hung dữ rất tàn bạo không?\”
Phó Y Nguyệt khóe miệng câu lên: \”Ừm, rất hung dữ. Rất tàn bạo.\” Rất đáng yêu.
Lạc Vũ Hàn được bác sĩ Phó khẳng định, lập tức cảm thấy chính mình hiện tại giống như hồng thủy mãnh thú, rất là oai phong.
Mọi người: ???
Bất quá có Lạc Vũ Hàn ra tay với nhị phu nhân, mọi người cũng không dám nói gì thêm. Với trình độ bênh vực người mình của Lạc Vũ Hàn, ai còn dám nói thêm câu nào, bọn họ cũng không muốn có kết cục giống nhị phu nhân.
Mà tam phu nhân và tứ phu nhân vốn không vừa mắt nhị phu nhân. Hiện tại nhị phu nhân bị ăn tát trước mặt nhiều người như vậy, trong lòng các bà cao hứng còn không kịp. Sao có thể còn cùng Lạc Vũ Hàn đối nghịch.
Trong nháy mắt mọi người đều tránh ra cho Phó Y Nguyệt, để cô đến xem Phó lão gia tử. Chỉ thấy Phó Y Nguyệt bóp chặt một huyệt vị, Phó lão gia tử liền thanh tỉnh trở lại.
Phó Y Nguyệt cười lạnh nói: \”Nếu lần sau ông Phó đây còn giả bệnh lần nữa, vậy thì tương lai cho dù ông có chết thật. Tôi cũng sẽ không ra tay.\”
Phó lão gia tử giả bệnh bị vạch trần mất hết mặt mũi có chút không nhịn được, đành phải quát lớn với Phó Y Nguyệt: \”Trở về liền lăn lên phòng mình đi.\”
Phó Y Nguyệt căn bản không để ý tới Phó lão gia tử, trực tiếp ôm Lạc Vũ Hàn đi ra ngoài.
Lúc này, thanh âm Phó lão gia tử phía sau truyền đến: \”Còn ba ngày nữa là sinh nhật 27 tuổi của con. Ở lại trong nhà đi. Mẹ con vẫn luôn hi vọng ta cùng con mừng một năm sinh nhật.\”
Phó Y Nguyệt dừng bước một lát, cuối cùng nhàn nhạt \’ ân \’ một tiếng.
Nhưng mà Lạc Vũ Hàn cả người đều không tốt. Nàng đã trả giá cao mua rất nhiều thứ. Hiện tại Phó Y Nguyệt không quay về, mấy thứ kia phải làm sao đây? Tâm Lạc Vũ Hàn đều rỉ máu a.
Lạc Vũ Hàn cũng không phát hiện lúc nàng và Phó Y Nguyệt rời khỏi, ánh mắt nhị phu nhân ở một bên lập lòe phẫn nộ giống như rắn độc.
Phó Y Nguyệt ôm Lạc Vũ Hàn đến một tiểu lâu độc lập bên ngoài chủ trạch. Tiểu dương lâu này là thứ duy nhất đại phu nhân lưu lại. Mẹ ruột Phó Y Nguyệt lúc còn sống đã ở đây.
Nơi này ngày thường tuy không có người cư trú nhưng mỗi ngày vẫn có người làm đến quét dọn, cả tòa tiểu lâu quả thật sạch sẽ ngoài ý muốn.