[ Bhtt ] – [ Futa ] May Mắn Gả Cho Chị – Chương 40: Có Người Nhục Mạ Bác Sĩ Phó? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 76 lượt xem
  • 11 tháng trước

[ Bhtt ] – [ Futa ] May Mắn Gả Cho Chị - Chương 40: Có Người Nhục Mạ Bác Sĩ Phó?

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…

#bhtt
#futanari

Phó Y Nguyệt nghe Lạc Vũ Hàn nói vậy lập tức mở to mắt. Ánh mắt khiếp sợ nhìn Lạc Vũ Hàn.

\”Hàn Hàn, em nói cái gì?\”

Hai tay cô gắt gao bắt lấy bả vai Lạc Vũ Hàn. Ngón tay thon dài bóp chặt bả vai nàng, dường như sắp để lại dấu tay trên vai nàng.

\”Em nói vì sao em phải sợ hãi?\”

Tuy rằng bị Phó Y Nguyệt bóp đau nhưng nàng chỉ khẽ nhíu mày, không muốn Phó Y Nguyệt buông mình ra.

\”Em thật sự không sợ tôi? Rõ ràng tôi đã làm chuyện máu lạnh đáng sợ như vậy.\”

Ánh mắt Phó Y Nguyệt vội vàng nhìn nàng. Dục vọng chiếm hữu của cô khiến cô không thể chịu đựng được bất luận người nào dám mơ ước đến nàng. Đặc biệt còn dùng ngữ khí xem nhẹ châm chọc nàng. Cho nên sau khi Phó Ký ra ngoài cô lập tức kêu người theo Phó Ký lên xe. Chờ xe vừa ra khỏi liền trứ hỏa. Người của cô đem Phó Ký cột chặt vào xe, sau đó làm hắn ta chỉ có thể trơ mắt nhìn tay phải bị thiêu đến da tróc thịt bong.

Hình ảnh tàn bạo huyết tinh như vậy, cô căn bản không dám để Lạc Vũ Hàn biết. Lạc Vũ Hàn thật vất vả mới tiếp nhận cô, cô không muốn để nàng nhìn thấy một mặt tàn bạo của mình.

Phó Y Nguyệt còn nhớ năm đó, Lạc Vũ Hàn lạnh lùng kêu cô là kẻ điên.

Lạc Vũ Hàn vội vàng lắc đầu: \”Mới không phải máu lạnh. Phó Y Nguyệt, em biết chị vì em mới làm như vậy. Khả năng con người em không có tam quan. Em chỉ biết chị làm tất cả đều là vì em. Như vậy tại sao em phải sợ hãi chị chứ?\”

Nàng ôm eo Phó Y Nguyệt chôn mặt vào ngực cô: \”Phó Y Nguyệt, em thật sự không sợ hãi. Em chỉ muốn ở bên cạnh chị. Vĩnh viễn không xa rời. Cho dù chị làm ra những chuyện gì, em đều không để bụng. Em chỉ biết em sẽ không rời khỏi chị.\”

Đồng tử Phó Y Nguyệt nháy mắt phóng đại, khiếp sợ nhìn nàng. Đầu quả tim nảy lên, mừng như điên.

Hàn Hàn của cô nói sẽ không rời khỏi cô.

\”Hàn Hàn, tôi sẽ không để em rời khỏi tôi. Trừ phi tôi chết đi.\”

\”Cho dù chết, chị cũng phải mang em theo tuẫn táng.\”

Lạc Vũ Hàn bá đạo tuyên thệ.

Nhìn nàng bộ dáng tạc mao, Phó Y Nguyệt dở khóc dở cười, chỉ có thể gật gật đầu: \”Ừm, dù chết cũng mang em theo.\”

Vốn buổi tối Lạc Vũ Hàn tính toán lại câu dẫn Phó Y Nguyệt một lần nữa, kết quả nhà cũ Phó gia bên kia lại phái người đến.

Lão quản gia Phó trạch Lưu thúc đã ngoài 60 tuổi, mặc một thân tây trang như cũ tinh thần sáng quắc.

\”Đại tiểu thư, chuyện của tam thiếu gia lão gia tử đều đã biết. Vốn dĩ thân thể ông ấy không tốt, hiện tại huyết áp lên cao vô cùng nguy hiểm. Ngài vẫn là trở về một chuyến đi.\” Lưu thúc thái độ cung kính nói.

Nhưng mà Phó Y Nguyệt chỉ cúi đầu xem luận văn, căn bản không muốn để ý Lưu thúc.

Lưu thúc đã sớm biết Phó Y Nguyệt lãnh khốc vô tình nhưng không nghĩ tới Phó Y Nguyệt nghe nói lão gia tử xảy ra chuyện vẫn thờ ơ như vậy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.