BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
Lạc Vũ Hàn có chút nghi hoặc, trước nay ở Lạc gia hình như chưa từng nghe thấy thói quen uống canh sau bữa ăn.
Chẳng lẽ sau khi nàng rời khỏi mới xuất hiện sao?
Tuy trong lòng nghi ngờ nhưng Lạc Vũ Hàn rốt cuộc không thể tin được Lạc gia sẽ dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy tính kế Phó Y Nguyệt.
Sau khi Lạc Bảo Châu cùng mẹ cô ta là Lý Tuệ Như nhìn Phó Y Nguyệt uống canh xong thì trong mắt liền xẹt qua một tia đắc ý.
Lý Tuệ Như thầm nghĩ chỉ cần tối nay Lạc Bảo Châu cùng Phó Dư thành công, bà ta tuyệt đối có thể nghĩ ra biện pháp khiến Phó Y Nguyệt ly hôn. Chỉ cần Lạc Bảo Châu trở thành vợ Phó Y Nguyệt, đời này bà ta có thể an tâm rồi.
\”Lão công, chúng ta trở về đi.\”
Lạc Vũ Hàn thật sự không thích bầu không khí ở Lạc gia. Trước đó nàng bị giam ở Phó gia, mỗi ngày đều nghĩ cách trở về. Nhưng hiện tại trở lại rồi, nàng mới phát hiện Lạc gia căn bản kém xa so với Phó gia ấm áp.
Vừa nghe Lạc Vũ Hàn phải đi, Lạc Bảo Châu lập tức đứng lên giữ chặt tay Lạc Vũ Hàn: \”Chị, đã lâu rồi chị không về nhà. Vừa trở về lại muốn đi, thật là vô lương tâm quá đi. Mấy năm nay ba thật sự rất nhớ chị đấy. \”
Lạc Bảo Châu vừa nói vừa nháy mắt với Lạc Hữu Lương.
Lạc Hữu Lương đương nhiên biết kế hoạch của Lạc Bảo Châu. Tuy rằng có chút lo lắng về thái độ của Phó Y Nguyệt. Tuy nhiên nghĩ đến Lạc Vũ Hàn thế nhưng không chịu giúp hắn đi đoạt hạng mục hoa viên Hải Sơn liền cảm thấy đứa con gái này không thể nhờ cậy được gì. Nếu đã như vậy không bằng đổi một đứa con gái khác đến Phó gia đi.
\”Đúng vậy, em gái con nói không sai. Đã lâu rồi chúng ta không được cùng nhau ăn một bữa cơm như thế này. Hay là hôm nay ngủ lại đây một đêm đi. Lạc gia cũng không thiếu phòng. Nể mặt người cha này một chút có được không?\”
Dù sao Lạc Hữu Lương cũng là cha ruột của nàng, Lạc Vũ Hàn không thể không cho hắn chút mặt mũi.
Chẳng qua có ngủ lại Lạc gia hay không vẫn phải xem ý kiến của Phó Y Nguyệt. Nếu cô không muốn thì cũng hết cách.
Lạc Vũ Hàn xoay đầu nhìn Phó Y Nguyệt: \”Lão công, ý chị thế nào?\”
Nàng thầm nghĩ nếu Phó Y Nguyệt không đồng ý, Lạc Hữu Lương cũng không làm gì được cô. Rốt cuộc, Lạc gia vẫn là không dám đắc tội Phó Y Nguyệt. Hơn nữa lấy tính tình cố chấp kia, sao có thể đồng ý để nàng qua đêm bên ngoài.
\”Nếu cha em muốn chúng ta ở lại một đêm thì cứ ngủ lại đây đi.\”
Phó Y Nguyệt duỗi tay sờ đầu Lạc Vũ Hàn, thanh âm ôn nhu như nước. Ngón tay thon dài trong suốt vuốt ve gương mặt mịn màng, cảm giác lành lạnh thỏa mái đến nỗi Lạc Vũ Hàn muốn dùng mặt cọ cọ bàn tay cô.
Một màn này làm cho Lạc Bảo Châu tức giận đến hộc máu. Dựa vào cái gì mà một người phụ nữ hoàn mỹ như vậy lại coi trọng Lạc Vũ Hàn! Không được, cô ta nhất định sẽ cướp lấy Phó Y Nguyệt! Nhất định!
Lạc Vũ Hàn thấy Phó Y Nguyệt đồng ý liền không còn lý do thoái thác, đành phải ở lại qua đêm.
Nguyên bản Lạc Vũ Hàn tính toán cùng Phó Y Nguyệt về phòng nghỉ ngơi, kết quả Lý Tuệ Như lại kéo tay Lạc Vũ Hàn.