BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
Chu Khiết thét to: \”Anh có lầm hay không. Nữ nhân này dám công khai khiêu khích tôi. Anh không nói giúp thì thôi, bây giờ lại còn đi xin lỗi con tiện nhân này. Có tin tôi cho anh nghỉ việc hay không?\”
Kết quả bảo tiêu Chu gia lạnh mặt trực tiếp kéo Chu Khiết đi. Trong trung tâm thương mại vang vọng âm thanh nghe như heo bị chọc tiết của Chu Khiết. Nhìn qua hoàn toàn không có cái gì gọi là bộ dạng cao quý của thiên kim thị trưởng. Ngược lại càng khiến người ta chê cười.
Nhìn Chu Khiết bị kéo đi, Lạc Vũ Hàn không có chút đồng tình. Dám đánh chủ ý lên lão công của nàng thì tới một người giết một người.
\”Bác sĩ Phó, em vừa rồi thế nào, có phải rất dũng mãnh rất khí chất không?\”
Lạc Vũ Hàn lôi kéo tay Phó Y Nguyệt cười tranh công. Vì Phó Y Nguyệt mà hình tượng hiền lành thục nữ gì đó nàng đều vứt bỏ hết, nàng hi sinh thật lớn mà. Vì thế Phó Y Nguyệt, mau khen em đi.
\”Ừm, thật lợi hại.\” Hung hăng như vậy, đáng yêu như vậy, trông giống mèo hoang nhỏ đang xù lông. Làm cô nhịn không được muốn ôm nàng vào trong ngực hung hăng chà đạp.
Phó Y Nguyệt duỗi tay xoa xoa đầu Lạc Vũ Hàn. Mái tóc đen dài bóng mượt khiến nàng tăng thêm vài phần vũ mị, so với trước kia xinh đẹp hơn không biết bao nhiêu lần.
\”Lạc tiểu thư, bộ quần áo này cô còn muốn không ạ?\”
Nhân viên cửa hàng tận mắt nhìn thấy Lạc Vũ Hàn không đến dăm ba câu đã xử lý xong thiên kim thị trưởng. Thái độ đối với Lạc Vũ Hàn liền thay đổi chóng mặt, khi nói chuyện càng thêm ôn nhu săn sóc.
Lạc Vũ Hàn nhìn thoáng qua quần áo, lại đối chiếu với dáng người cao 1m78 của Phó Y Nguyệt. Tuy rằng nhìn thật đẹp mắt nhưng mà nàng đột nhiên không muốn nữa. Quà tặng đều bị Phó Y Nguyệt nhìn thấy hết rồi, như vậy cũng không còn gì bất ngờ nữa.
\”Thôi bỏ đi. Hôm nay tâm trạng không tốt, không muốn đi dạo phố nữa. Lão công, chúng ta đi thôi.\”
Lạc Vũ Hàn kéo tay Phó Y Nguyệt, sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, Phó Y Nguyệt lập tức dừng bước.
\”Vì sao không mua bộ quần áo kia nữa?\”
Thanh âm Phó Y Nguyệt trầm thấp. Cô cũng không biết Lạc Vũ Hàn rốt cuộc muốn đem quần áo kia đưa cho ai.
\”Không muốn chính là không muốn. Chị hỏi nhiều như vậy làm gì.\”
Lạc Vũ Hàn có chút chột dạ nói. Tặng một món quà mà người ta đã sớm biết thì sao có thể kinh hỉ được chứ.
Nhưng mà Phó Y Nguyệt lại không biết tâm tư Lạc Vũ Hàn, con ngươi đen nhánh hẹp dài ám ám. Cũng không nói gì, chẳng qua hơi thở trên người lạnh đi vài phần.
Bất quá Phó Y Nguyệt khó được thời gian cùng nàng đi dạo phố cho nên tâm tình Lạc Vũ Hàn thật ra không tồi. Lôi kéo Phó Y Nguyệt đi trên đường. Hai người nắm tay chậm rãi dạo phố, giá trị nhan sắc của cả hai lại cao ngất ngưởng làm người đi đường phải ngoáy lại nhìn.
Chẳng qua phần lớn ánh mắt đều tụ lại trên người bác sĩ Phó.
Bác sĩ Phó bề ngoài lẫn khí chất đều vô cùng hấp dẫn, đứng giữa biển người cứ như là một vị minh tinh thu hút vô số ánh mắt của thiếu nam thiếu nữ.