BẠN ĐANG ĐỌC
Tác Giả: Tiểu Bất Điểm Ái Cật Nhục
Trạng Thái: Hoàn Thành
Số Chương: 106 Chương
Thể Loại: Bách hợp, futanari, 3S ( sạch – sủng – sắc ), thịt văn, 1v1, bác sĩ, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia, song khiết, trọng sinh ngọt văn, không ngược
【 Chú Ý 】…
\”Em thật sự không nhớ đêm quá đã xảy ra chuyện gì? Đêm qua trong phòng tắm. . .\”
Phó Y Nguyệt vẻ mặt \’hảo tâm\’ nhắc nhở.
Rượu vang đỏ trong nhà tự nhiên không giống mê dược cô điều chế. Lạc Vũ Hàn uống rượu vào, liền tính không nhớ rõ cũng mơ hồ nhớ được chút mảnh vụn ký ức linh tinh.
Quả nhiên sau khi nghe Phó Y Nguyệt nói, trong đầu Lạc Vũ Hàn bắt đầu xuất hiện một chút ký ức.
Nàng bởi vì Phó Y Nguyệt muốn đi quán bar mà giận dỗi, sau đó liền đi xuống hầm mượn rượu giải sầu.
Kết quả vì uống quá nhiều mà những chuyện sau đó Lạc Vũ Hàn không tài nào nhớ rõ. Nhưng trong lúc mơ hồ nàng có thể cảm giác được hoa huyệt dường như đã bị Phó Y Nguyệt thao lộng. Chẳng qua giống như không có làm lâu lắm. Sau đó Phó Y Nguyệt liền vào phòng tắm.
Tiếp theo. . .
Lạc Vũ Hàn lập tức nhớ ra, nàng chạy vào phòng tắm nhào vào trong ngực Phó Y Nguyệt. Còn xem côn thịt lớn dưới thân Phó Y Nguyệt trở thành \’đại nấm\’. Không ngừng sờ sờ cọ cọ \’đại nấm\’ đó, nàng thậm chí còn quấn lấy Phó Y Nguyệt cả đêm ôm ôm \’đại nấm\’ để ngủ.
Nháy mắt, Lạc Vũ Hàn cảm giác như sét đánh giữa trời quang. Không phải đã nói muốn giả vờ hiền lành thục nữ trước mặt Phó Y Nguyệt sao?
Kết quả vừa uống rượu vào liền bay mất liêm sỉ rồi. Thế nhưng còn nắm lấy côn thịt cô ngủ cả một đêm.
\”Em cái gì cũng nhớ không nổi. Có lẽ vì đêm qua ngủ quá thoải mái. Cho nên không có ấn tượng gì. Chị xem đầu óc em này, thật không dùng được hahaha.\”
Lạc Vũ Hàn lập tức từ trên giường bò dậy. Chỉ cần nàng đánh chết cũng không thừa nhận thì có thể xem như những chuyện tối qua chưa từng xảy ra.
Phó Y Nguyệt nhìn đến bộ dáng chột dạ của Lạc Vũ Hàn liền dễ dàng nhìn thấu âm mưu của nàng. Bất quá chuyện tin nhắn tối qua cô nhìn thấy, Phó Y Nguyệt vẫn quyết định thẳng thắn thành khẩn nói ra.
Nếu không chuyện này sẽ như con dao cắm vào lòng cô, làm tim cô không ngừng đổ máu.
\”Đêm qua tôi nhìn thấy. . .\”
Phó Y Nguyệt vừa muốn mở miệng, Lạc Vũ Hàn liền nhụt chí ngồi trở về. Bộ dáng giống như học sinh tiểu học làm chuyện sai trái mà bắt lấy ngón tay Phó Y Nguyệt.
Làm một bác sĩ, tay cô hàng năm phải ngâm trong nước sát trùng, so người khác càng trắng nõn sạch sẽ hơn nhiều. Đốt ngón tay rõ ràng phá lệ đẹp mắt. Không chỉ gương mặt mà ngay cả đôi tay cô cũng là kiệt tác của chúa sáng thế.
\”Lão công, em sai rồi. Em không nên làm chuyện kia. Chị tha thứ cho em có được không?\”
Lạc Vũ Hàn nghĩ đến chính mình nắm lấy côn thịt Phó Y Nguyệt không buông liền thực hận không thể tát chết bản thân. Nàng lén lút nhìn thoáng qua chỗ giữa hai chân Phó Y Nguyệt, còn ngạnh đâu. Đêm qua không biết cô có bao nhiêu khó chịu.
Phó Y Nguyệt nguyên bản còn cho rằng cần tốn chút thời gian làm Lạc Vũ Hàn nhận sai, không ngờ nàng lại biết lỗi nhanh như vậy.