Lâm Thù Ý rất nhanh trở lại, cô đi thẳng đến chỗ Hứa Hòe, ngồi ở mép giường, vòng tay qua cổ cô gái đang nằm trên giường, một tay trực tiếp ôm Hứa Hòe ngồi dậy, một tay khác cầm ly nước, cho nàng uống nước.
Loại hành động này được Lâm Thù Ý làm thân mật lại tự nhiên, còn rất thành thục, giống như trước đó đã làm nhiều lần như vậy.
Còn Hứa Hòe được cô đối xử ôn nhu, lúc đầu là muốn kháng cự, tư thế này đối với nàng rất xa lạ, ngoại trừ bị bệnh khi còn nhỏ, mẹ nàng sẽ đau lòng cho nàng uống nước như vậy, sau khi nàng lớn lên có thể gánh vác liền không còn như vậy nữa. Nhưng hiện tại, Lâm Thù Ý lại khiến nàng cảm nhận cái gọi là hoàn toàn được chăm sóc là như thế nào.
Hơn nữa, lại được chăm sóc rất tốt.
Không phải là mắt nàng trở nên ướt át, mà là trái tim trở nên ướt át. Được người yêu thương, được người bảo hộ, được người quan tâm, làm sao nàng có thể không cảm nhận được?
Hứa Hòe rũ mắt xuống, che giấu kinh hoảng cùng trốn tránh trong mắt. Lâm Thù Ý đối tốt với nàng làm nàng kinh hoảng, mà đối mặt với loại này, nàng không khỏi muốn trốn tránh.
“Tốt hơn chút nào không?” Nàng không lên tiếng, nhưng cũng không có nghĩa là có một người khác trong phòng này nguyện ý cùng nàng làm người câm.
“Ừm.” Cuối cùng Hứa Hòe vẫn phải ngẩng đầu lên, nàng đã vùi lấp tâm tình vào trong đáy mắt, cẩn thận giấu vào đáy lòng chỉ có chính mình mới có thể nhìn thấy. Hiện tại ánh mắt nhìn vào Lâm Thù Ý trong trẻo, mà giọng nói của nàng cũng mang theo thản nhiên kết hợp với loại trong trẻo này. Hứa Hòe nói, Lâm Thù Ý, khi nào chị mới để tôi đi?
Dứt lời, tầm mắt nàng từ trên mặt Lâm Thù Ý rơi xuống bàn tay vẫn đang đặt trên bả vai nàng.
Nhưng Lâm Thù Ý nghe xong lời nói của nàng cũng không có lập tức buông ra, trái lại là vô thức siết vai Hứa Hòe hơn một chút, giống như sợ nàng trong nháy mắt sẽ biến thành một con hạc bay đi.
Lâm Thù Ý thực sự rất sợ, khi một người quyết tâm rời đi thì không có ai cũng không có điều gì có thể ngăn cản được bước chân của nàng. Nhưng hiện tại, cô một mực muốn là người đi ngược dòng, ngăn cản người đi trên con đường ly biệt.
Mặc dù muốn ôm Hứa Hòe, nhưng Lâm Thù Ý vẫn là buông tay. Cô không quên mèo con nhà cô hiện đang bị bệnh, hiện tại thân thể không thoải mái. “Em nghỉ ngơi trước đi, đừng lo chuyện nhà bên kia, tôi sẽ xử lý.”
Nói xong, Lâm Thù Ý ôm Hứa Hòe vào trong ngực.
Hứa Hòe không thèm để ý đến ân cần của cô, chỉ cười nhạt, \”Sao vậy, Lâm Thù Ý, đây là chị đang ngụy tạo nói cho tôi biết chị là người mua nhà kia sao? Kỳ thực nói trắng ra, cũng là đuổi tôi ra khỏi đó phải không?\” Nàng vốn không có tức giận, cũng không biết làm sao, chính là càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất. Tại sao lúc nào Lâm Thù Ý cũng dành cho nàng đủ loại ủy khuất vậy? Tại sao lúc nào cô luôn kiểm soát cuộc sống của nàng vậy?
Bàn tay của Hứa Hòe dưới lớp chăn bông đã siết chặt thành quyền, đây chính là bá đạo chiếm hữu của Lâm Thù Ý sao? Chính là không hỏi ý kiến của người khác, liền áp đặt can thiệp vào cuộc sống của nàng sao?