May thay, phần não bộ Hạ Du không có bị thương tổn, chỉ là miệng vết thương trên trán làm người ta có chút sợ hãi.
\”Bị thương ở chỗ này đối với con gái nhất định có ảnh hưởng.\” Bác sĩ nói.
Hạ Tu Âm cúi đầu nhìn đứa trẻ, có lẽ là bởi vì mất máu, nàng mệt mỏi ngủ trên khuỷu tay cô.
Được ôm vào trong lòng, dường như mặt nàng càng thêm nhỏ, làn da trắng như giấy.
Hạ Tu Âm giật mình cảm thấy, một khi mình hơi không cẩn thận liền sẽ xoa nát nàng mất.
\”Cảm ơn, tôi sẽ liên hệ với ngoại khoa chỉnh hình cố vấn.\”
Đi khám gấp, hơn nữa đứa trẻ thật sự cần theo dõi thêm, Lưu Chí sớm đã đăng kí một chiếc giường.
\”Tiểu thư, để tôi ôm cho.\” Lưu Chí do dự mở miệng.
Vẻ mặt Hạ Tu Âm bình tĩnh, nhưng càng như là đè nén cái gì đó, muốn được giải phóng.
Hạ Tu Âm nhấc mắt lên nhìn ông một cái thật sâu, ngay khi Lưu Chí còn định tiếp tục thuyết phục, cô nói: \”Nhẹ một chút nha chú Lưu.\”
\”Ừ\” Lưu Chí nâng chân Hạ Du, cẩn thận chuyển đến lồng ngực mình.
Đứa nhỏ này ngoan đến quá phận, chân mày gắt gao nhăn lại khi tiếp xúc với người đàn ông, nhưng không có phát ra thanh âm nào.
\”Tiểu thư…\”
Sắc mặt Hạ Tu Âm rất khó coi.
\”Chú Lưu, chú mang A Du đến phòng bệnh trước đi.\”
Thấy Lưu Chí miệng ngậm lo lắng, cô miễn cưỡng nâng khóe miệng lên.
\”Tôi… sẽ đến nhanh thôi.\”
Hạ Tu Âm ngồi trên ghế dựa của hành lang bệnh viện, bình phục lại hô hấp.
Bóng dáng cao lớn của Lưu Chí đã không rõ lắm.
Hạ Tu Âm bình tĩnh đứng dậy.
Cô bước vào phòng bệnh viện.
Cô chốt cửa, tự nhốt mình vào bên trong.
Cách gian truyền đến tiếng nôn khan.
Hạ Du ngồi xổm ở một góc nhỏ, nhưng nàng cũng không sợ hãi.
Nàng háo hức đếm số.
\”…Chín mươi chín… Chín mươi lăm…\”
\”Tám… Bảy…\”
\”Ba… Hai…\”
Không đợi nàng phát ra tiếng cuối cùng, một tia ánh mặt trời rọi vào.
Những ngón tay dài trắng chạm vào gương mặt nàng, như vậy mềm mại, như vậy ấm áp.
Hạ Du nghe được giọng nói:
\”A Du, tôi đến đón em.\”
Hạ Du cao hứng cực kỳ, nàng đưa tay mình ra, chủ nhân của giọng nói kia ôm lấy nàng một cách quen thuộc.
\”Tỷ tỷ…\” Nàng lẩm bẩm.
Hạ Du mở mắt ra, phát hiện tỷ tỷ đang cười khanh khách nhìn nàng.
\”A Du, buổi sáng tốt lành.\”
Hạ Du thấy căn phòng một màu trắng, nghĩ thầm, này đúng là mộng đẹp, tỉnh lại phải nói cho tỷ tỷ nghe một chút.