[Bhtt] [Edited] Nuông Chiều – Dưỡng Xuân – Chương 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edited] Nuông Chiều – Dưỡng Xuân - Chương 12

Duyệt âm tu hoàng, mỹ rằng tái về.

Hạ Du đọc tám chữ này.

Nàng không hiểu trong đó có ý gì, càng không thông vận luật, nhưng nàng biết, ở đây có tên tỷ tỷ, câu thơ này nhất định là thực mỹ.

Các bản in dày đặc trên từ điển thật buồn tẻ.

Hạ Du dù sao vẫn là một đứa trẻ, ở bên Hạ Tu Âm có thể ngồi được, bây giờ tỷ tỷ không ở bên cạnh, nàng liền cảm thấy khó khăn.

Hạ Tu Âm đi thật lâu. Hạ Du nghĩ, vị khách hôm nay đến nhất định rất quan trọng.

So với các phòng khác, thư phòng ở vị trí rất thoải mái. Sắc lạnh trước mắt điều được những cuốn sách trung hoà, toát lên một chút độc đáo bình thản, lịch sự tao nhã.

Bàn làm việc dựa vào tường, ánh sáng tự nhiên từ bên trái xuyên qua tấm rèm, nhẹ nhàng rọi vào trong tay nàng.

Hạ Du từ trong ngăn kéo chọn một cái kẹp sách giống hệt Hạ Tu Âm đặt vào từ điển, sau đó tìm góc độ nửa ngày mới đặt xuống cạnh cuốn sách Hạ Tu Âm để khi nãy.

Nàng nhào đến sofa hình dạng bánh mì phía sau, hai tay ôm gối ôm, tưởng tượng liệu bình thường Hạ Tu Âm có hay ôm nó không.

Nàng nằm một hồi lâu, có chút lo lắng tỷ tỷ sẽ quay lại bất cứ lúc nào, chột dạ mà cầm gối ôm lúc lắc. Sau đó, nàng đi đến rèm cửa bên, ghé mặt nhìn ra ngoài.

\”A, là chú Lưu……\” Nàng dậm chân, nhìn đến thân ảnh đang dựa lưng vào ô tô.

Cách một khoảng xa, Hạ Du thấy không rõ biểu tình Lưu Chí. Phần lưng người đàn ông có hơi cong, đầu ngón tay dập điếu thuốc – ông đang hút thuốc.

Không phải rảnh rỗi giải buồn, ông hút rất nhiều, thỉnh thoảng còn ho khan.

Ánh mắt ông trước sau nhìn chăm chú vào phòng khách biệt thự, tựa hồ nơi đó đang xảy ra chuyện gì khiến người khác lo lắng.

Tim Hạ Du có hơi đập nhanh không lý do.

\”Cốc cốc\”

Tiếng gõ cửa không vội không vàng, Hạ Du ngồi trở lại bàn làm việc, mắt trông mong mà chờ Hạ Tu Âm tiến vào.

\”A Du……\” Thanh âm nhẹ nhàng, ôn nhu.

Quả nhiên là tỷ tỷ!

Nhưng Hạ Tu Âm không có bước vào thư phòng, cô lẳng lặng đứng ở cửa, tầm mắt dừng trên người Hạ Du.

Quần áo ở nhà màu xám nhạt, tóc dài được buông xõa sau cổ, lúc này Hạ Tu Âm thoạt nhìn ôn nhu đến kỳ lạ.

\”Đi xuống với tôi được không?\”

\”Tỷ tỷ.\” Hạ Du cảm thấy bất an dưới cái nhìn đó.

Nàng cảm giác được Hạ Tu Âm đang nhìn kỹ, cũng không sắc sảo đột ngột, hỗn loạn với sự ôn nhu như thường lệ, nhưng lại cũng đủ làm nàng khủng hoảng không thôi.

Nàng thấy Hạ Tu Âm hướng nàng vươn tay, đang đợi nàng nắm, so với mỗi lần lúc trước giống nhau.

Cái tay kia trắng nõn, tinh tế, ấm áp mà mềm mại, móng tay cắt tỉa sạch sẽ, có một chút mùi hương của mỹ phẩm dưỡng da, trong không khí còn có mùi của sách giấy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.