Mày vĩnh viễn chỉ là một kẻ đáng thương.
Sao hắn có thể nói như vậy với tỷ tỷ.
Hạ Du không từ chối lực tay ngày càng nặng hơn của Hạ Tu Âm, thay vào đó, nàng vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô bằng tay kia, hy vọng có thể làm cho Hạ Tu Âm trở nên tốt hơn.
Hạ Tu Âm vẫn như cũ bình tĩnh, thậm chí còn mỉm cười, nhưng mặt cô không có chút huyết sắc, mong manh đến chỉ cần một cái chạm nhẹ liền sẽ hỏng mất.
\’\’Tỷ tỷ… Tỷ tỷ…\’\’ Nàng đặt tay Hạ Tu Âm lên gò má của mình.
Hạ Tu Âm thực sự thiếu chút nữa là không thể giữ lớp mặt nạ giả tạo này trên mặt. Cô đã nỗ lực rất nhiều để học cách kiểm soát cảm xúc của mình, nhưng Phương Đoan hiểu cô, biết cô đau lòng, rạch vết thương cũ trong lòng cô một chút, không chừa lối thoát.
Cảm giác ấm áp từ tay truyền đến, hương thơm mượt mà của trẻ con, sau một lúc, mu bàn tay cô ướt đẫm.
Hạ Du khóc.
Hạ Tu Âm hơi ngưng lại.
Suy nghĩ tán loạn của cô làm xua đi tầng sương mù, cô nhìn người bên cạnh, đôi mắt ướt đẫm nhìn cô.
Đứa nhỏ này còn ở đây, thật nực cười!
Hạ Tu Âm lấy tay che đi mắt Hạ Du, những giọt nước mắt từ khe hở ngón tay cô chảy xuống, lông mi của đứa trẻ nhẹ nhàng quét qua lòng bàn tay cô.
Cô nhếch môi lên, ngẩng mặt nhìn về phía Phương Đoan: \”Ba, trong mười năm qua, ai là người đáng thương nhất, ba không biết sao?\”
Cô nhìn nụ cười trên khuôn mặt Phương Đoan đang đông cứng ở khóe miệng.
Hạ Tu Âm ôm Hạ Du trước người, cúi đầu và hôn lên trán nàng, đứa trẻ gắt gao ôm eo cô.
Hạ Du không có mở mắt ra, tỷ tỷ không cho nàng xem, nàng liền không xem.
\”Ba thực sự cho rằng trước kia tôi yêu cầu ba làm hộ khẩu mới có thể giữ lại người tôi muốn sao?\” Hạ Tu Âm nhẹ nhàng vuốt ve lưng Hạ Du, người sau ỷ lại dựa vào cô.
\”Ngay cả khi Hạ Du và tôi không liên quan, nếu tôi muốn em ấy, ba nghĩ rằng mảnh giấy đó thực sự có thể ngăn cản tôi sao?\”
Hạ Tu Âm càng nói càng chậm, đến cuối cùng giống như là dùng chất giọng thấp nhất nói ra, nhưng Phương Đoan vẫn nghe rõ.
Ban đầu vừa hỏi dường như đã xuyên qua da hắn, phân cân thác cốt, hạ gục hắn, làm cho hắn lần nữa lại thất bại.
\”Tình thương không vững, chỉ biết dạy, con bé sẽ không được chăm sóc tốt.\” Phương Đoan quay lưng lại, hắn lạnh lùng nói: \”Giống như mày.\”
Đế giày cùng sàn nhà cọ xát, tạo nên âm thanh chói tai.
\”Đừng làm cho con bé về sau hận mày.\”
Hạ Tu Âm sửng sốt.
Cô vô thức nhìn Hạ Du trong vòng tay. Nàng còn rất nhỏ, chỉ đến eo cô.
Cuộc tranh cãi giữa Phương Đoan và cô dường như khiến đứa trẻ sợ hãi, Hạ Du vùi đầu vào bụng cô, bất động.
Hạ Du hiện tại thích cô, cũng ỷ lại vào cô, giống như lúc trước cô thích Phương Đoan, xuất phát từ tình yêu bản năng của con gái đối với người cha cao lớn anh tuấn.