Câu \”Thực xin lỗi\” của Hạ Dĩ Đồng bị nghẹn ngay cổ họng, nhanh chóng ha ba bước vọt lên: \”Lục lão sư!\”
Lục Ẩm Băng suy xét dùng chân giấu tất cả khăn giấy vào một góc bằng tốc độ sấm sét, hoặc tính toán sẽ dùng tay ném toàn bộ khăn giấy vào thùng rác dưới ánh mắt của Hạ Dĩ Đồng, nhưng là hình tượng nghệ thuật gia đức nghệ song hinh lại không thể làm vậy, cô bình tĩnh nâng tầm mắt lên, dường như máu ở dưới đất không phải là của mình, ném khăn giấy vào thùng rác ở dưới chân, dứt khoát nói: \”Kêu cái gì, còn chưa có chết đâu.\”
Chết?
Trong đầu Hạ Dĩ Đồng nhanh chóng hiện lên một hình ảnh ở trong phim, tay cầm chiếc khăn ho khan vài tiếng, sau đó cầm khăn tay lên và nhìn thấy máu, không khỏi run rẩy, trực tiếp chạy tới trước mặt Lục Ẩm Băng, không khỏi lo lắng mà lấy tay nâng mặt cô lên, xem xét \’bệnh tình\’.
Lục Ẩm Băng vỗ vỗ tay cô, kêu: \”Nè, làm gì vậy? Làm như em gây ra lỗi vậy ấy?\”
\”Chị đừng ồn! Lè lưỡi ra cho em nhìn xem.\” Cô ấy chưa chết mà Hạ Dĩ Đồng cũng sắp bị hù chết rồi.
\”Lè lưỡi?\” Lục Ẩm Băng không thể không nhớ tới chuyện gì tốt cho lắm, cô trừng mắt lớn, \”Em muốn hôn môi với tôi?\”
Hạ Dĩ Đồng tức giận, giờ còn là lúc nào mà còn nghĩ hôn môi, \”Hôn cái gì, xem đầu lưỡi của chị có dính máu hay không.\”
\”À.\” Lục Ẩm Băng ngoan ngoãn thè lưỡi ra, lưỡi đo đỏ hồng hồng, còn ướt nữa.
Hạ Dĩ Đồng nhìn đầu lưỡi của cô ngây ngốc nửa giây, chớp chớp mắt, liền khôi phục lại dáng vẻ bác sĩ Hạ chuyên nghiệp: \”Thè lưỡi ra xíu nữa, để em nhìn bên trong.\”
Lục Ẩm Băng vừa muốn thè lưỡi ra thì có phản ứng lập tức nhảy trong đầu, cái suy nghĩ lung tung rối loạn trong đầu là gì đây!
\”Tôi là chảy máu mũi! Không phải ho ra máu!\” Lục Ẩm Băng đứng lên, có ưu thế chiều cao, khí thế của Hạ Dĩ Đồng lập tức yếu xuống, tay đang nắm cầm của Lục Ẩm Băng cũng không buông ra.
\”A? Máu mũi?\”
\”Chứ em vừa nghĩ gì?\” Mới vừa rồi bị sai thè lưỡi, Lục Ẩm Băng trong cơn giận dữ, thật là muốn nhấn đầu cô vào vòi hoa sen cho hả giận.
\”Hả sao lại bị?\”
Súng kíp chuẩn sắp nổ thì bị dập tắt ngay lập tức, Lục Ẩm Băng mở miệng một cái, nhắm mắt, lại mở mắt ra, ngữ khí tự nhiên: \”À, chắc là do nóng quá.\” Cô nói dối mặt không hề hoảng hốt, còn có thể nhìn thẳng vào mắt của người đối diện.
\”Em gọi cho chị canh hạ nhiệt nhé?\”
Lục Ẩm Băng vung tay lên, tiêu sái nói: \”Không cần, nghỉ ngơi liền khỏe rồi.\”
Hạ Dĩ Đồng nhìn khăn giấy đầy đất, hoàn toàn không tin là cô ấy sẽ tự khỏi, nghi ngờ hỏi: \”Lục lão sư, đã nửa tiếng rồi.\”
Bị vả mặt Lục Ẩm Băng thẹn quá hóa giận, giơ tay thưởng cho trán Hạ Dĩ Đồng một cái, \”Tôi là bị ngây người nửa giờ, không phải là nửa giờ bị chảy máu mũi, sốc cái gì, em đi tắm trước đi, tôi ra ngoài nghỉ ngơi.\”