Lai Ảnh: \”Giờ thì sao? Trông như thế nào?\”
Lục Ẩm Băng khóe miệng ngậm cười: \”Thì thành nắm đấm tay thôi.\”
Lai Ảnh thật là muốn đá cô ấy.
Lục – sắt thép thẳng nữ – Uổng Băng liếc mắt nhìn cô: \”Tớ nói nè, nếu cậu có gì thì cứ nói thẳng đi, không cần phải như vậy…\”
Cộc cộc cộc——
\”Lục lão sư, chị Lai Ảnh.\”
Lục Ẩm Băng chủ động đứng dậy đi mở cửa, vừa đi vừa quay đầu lại bổ sung nửa câu sau, \”Quanh co lòng vòng.\”
Lai Ảnh: \”…..\”
Cô còn chưa nói đủ thẳng thừng sao?! Chả nhẽ cô phải đem Hạ Dĩ Đồng cởi sạch quần áo rồi đưa lên giường cho cô ấy, không đúng, đưa lên giường, có khả năng cô ấy sẽ mặc quần áo cho Hạ Dĩ Đồng, rồi hỏi một câu: \”Em như nào lại không mặc quần áo?\” Cô hẳn là nên đem Hạ Dĩ Đồng và Lục Ẩm Băng lột sạch rồi nhốt trong phòng chỉ có một chiếc giường, không cho quần áo, thuận tiện cho Lục Ẩm Băng một chút tình dược, sau đó tay đặt lên người Hạ Dĩ Đồng, phóng hỏa xung quanh cho tới khi cô ấy tự cháy mới thôi.
Lai Ảnh nghiến răng nghiến lợi mà suy nghĩ.
Cửa phòng chậm rãi mở ra, Hạ Dĩ Đồng ôm một cái gối mềm mại trước ngực đứng ở cửa, cô mặc một chiếc áo thun dài sắp tới đầu gối, ánh mắt Lục Ẩm Băng nhìn xuống, không biết có phải do ánh đèn ngoài hành lang hay không, cô luôn cảm thấy chân Hạ Dĩ Đồng trắng hơn một chút so với trước đây, trắng như muốn phát sáng vậy.
\”Lục lão sư.\” Hạ Dĩ Đồng ngọt ngào chào hỏi.
Lục Ẩm Băng nhường vị trí, để cô tiến vào phòng, đem cửa mở ra.
Lai Ảnh nhìn thấy từ khi Hạ Dĩ Đồng bước vào cửa là tầm mắt của Lục Ẩm Băng không hề dời khỏi đùi cô ấy, từ trên giường nhảy xuống, hai tay bụm mặt khoa trương mà kêu một tiếng: \”Ai da, báo cáo, có người lưu manh, chuyên môn nhìn chằm chằm đùi của tiểu cô nương người ta.\”
Lục Ẩm Băng không phản đối: \”Tớ chính là xem cô ấy có mặc quần đùi phía dưới hay không thôi, mọi người đều là nữ, lưu manh cái gì?\”
Hạ Dĩ Đồng thoáng nhìn qua rèm cửa đã được kéo, sau đó trực tiếp vén áo thun lên cho Lục Ẩm Băng xem quần đùi trắng phía dưới, \”Có mặc\”. Lục Ẩm Băng gật gật đầu, nói: \”Không tồi.\”
Hạ Dĩ Đồng liền tươi cười rạng rỡ.
Có mùi gay mà, Lai Ảnh mắt không thèm nhìn hai người nữa.
Hạ Dĩ Đồng tới, cũng có nghĩa là phòng tắm ở phòng bên kia đang trống, Lục Ẩm Băng đi tắm, để lại Hạ Dĩ Đồng bồi Lai Ảnh nói chuyện.
Lục Ẩm Băng vừa đi, khóe miệng Lai Ảnh lập tức gợi lên một vòng cung, nhìn Hạ Dĩ Đồng mà cười bí hiểm, Hạ Dĩ Đồng nhìn cô liền nổi cả da gà, vừa lui về phía sau vừa cười nói: \”Chị, chị, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng nhìn em như vậy.\”
Lai Ảnh không nói lời nào, phát ra tiếng cười \”há há há\”, ánh mắt nhìn thấu hết thảy.
Hạ Dĩ Đồng ngã lên giường, giơ hai tay hai chân lên đầu hàng: \”Có việc gì thì ngài cứ nói, tiểu nhân biết gì nhất định sẽ nói hết không giấu nửa lời.\”