[Bhtt – Edited] Ảnh Hậu Thành Đôi – Huyền Tiên (Hoàn Chính Văn) – Chương 81 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edited] Ảnh Hậu Thành Đôi – Huyền Tiên (Hoàn Chính Văn) - Chương 81

Lúc Hạ Dĩ Đồng đi tắm, cô đã xây dựng tư tưởng rất toàn diện, đủ đảm bảo rằng sau khi ra khỏi phòng tắm, vẫn giống dáng vẻ như mọi buổi tối trước đó, thậm chí ngay cả độ cong của khóe môi cũng không thay đổi.

Coi như không có việc gì phát sinh. Rất tốt.

Ngày mai sẽ quay cái gì nhỉ? Cô nhớ tới lời thoại cảnh quay vào ngày mai, nhanh chóng làm khô tóc đi ra, cô không thích dùng máy sấy, do hôm nay trở về sau khi kết thúc công việc cũng đã 12g, đành phải nhẫn nại đi sấy tóc.

Cô lớn lên với khuôn mặt ngọt ngào, đáng yêu, bản thân tuổi tác lại không lớn, nên khi quay phim hay đi quảng cáo phải trang điểm thêm, như vậy trông mới trưởng thành hơn một chút, lúc không trang điểm thì nhìn giống như một học sinh, nhưng dáng người lại quyến rũ, chỗ nào có thì đều có, mặc áo ngủ có dây đeo, đôi chân thon dài cùng xương quai xanh toát lên vẻ nữ tính, quyến rũ.

Lục Ẩm Băng đang xem \”Sách Cát\” ngẩng đầu lên gật đầu một cái, liếc mắt nhìn thoáng qua bên kia, cúi đầu nhíu mày, giấu đầu lòi đuôi mà đem trang sách lật sột soạt.

Để trấn định lại, Lục Ẩm Băng nhìn chằm chằm vào chữ trên sách, đảo mắt lên xuống, tự nói với lòng mình, chỉ là biểu hiện quan tâm của một trưởng bối đối với vãn bối, cùng tình nghĩa bạn bè tốt, không phải chỉ là thích một người thôi sao? Lai Ảnh kết hôn, cũng không có ảnh hưởng gì tới bọn họ mà.

Hạ Dĩ Đồng cũng nhìn lướt qua Lục Ẩm Băng, trong lòng cũng run rẩy một chút, tâm trạng cô hiện giờ rất rối bời, y như những trang sách kia vậy.

Để bình tĩnh lại, Hạ Dĩ Đồng thầm nghĩ phải bước chân với tốc độ bình thường đi tới bên giường, nhưng ngẫm lại, cô cũng không định làm gì cả, cần gì phải bình tĩnh? Rốt cuộc là cái gì làm cho cô bỗng nhiên sinh ra ý nghĩ muốn bình tĩnh?

Lòng cô tràn đầy lo sợ, nhưng trên mặt lại là vẻ bình tĩnh, chui vào nằm gọn trong chăn, nhìn thấy bìa sách của Lục Ẩm Băng, nói: \”Lục lão sư rất thích Borges à?\”

Trong đầu của Lục Ẩm Băng đều là \”Người mà cô ấy thích trong nhà ai ai cũng có mấy mẩu đất, còn có vài con bò nữa\” từ từ, cô cảm thấy sợ hãi trước sự chi phối của lời đàm tiếu, nhưng cô tự xưng là đức nghệ song hinh, không phải là người đàm tiếu tới nỗi không có mặt mũi. Chợt nghe Hạ Dĩ Đồng hỏi Borges, nhất thời không có phản ứng lại, mắt chật vật tìm lại chữ trên sách, nói: \”À đúng vậy, ông ấy có rất nhiều ý tưởng.\”

Lần đó ở trong phòng Lục Ẩm Băng, Hạ Dĩ Đồng có nhìn thấy một quyển sách khác của Borges \”Khu vườn của những con đường rẽ nhánh\”, cô đem tên sách ghi nhớ thật lâu, tác giả cũng vậy, nhưng hiện tại hai người họ ở chung, cô thấy xấu hổ khi mua quyển sách ấy và đọc trước mặt của Lục Ẩm Băng.

Nói cách khác, cô đối với Borges không chút hiểu biết gì, chỉ nhớ rõ đoạn mô tả trên Baidu, cái gì mà tiểu thuyết giống thơ ca, thơ ca giống văn xuôi, văn xuôi giống tiểu thuyết, cả ba hòa quyện vào nhau, là cầu nối thông điệp giao tiếp cái gì đó, ba cái kia cái nào giống với cái nào cô còn không chắc là đúng, sợ nói ra sẽ phá hư cảm nhận hình tượng của Lục Ẩm Băng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.