Chương 172:
Ai có thể ở trên giường đúng tình hợp lý mà đòi hưởng thụ như vậy? Chỉ sợ trên đời có duy nhất mỗi Lục Ẩm Băng, Hạ Dĩ Đồng cũng nói không nên lời, nhưng trong lòng mơ hồ dâng lên một tia chờ mong. Cô không biết bản thân mình có phản ứng như thế nào khi trên giường, nhưng nhìn biểu tình của Lục Ẩm Băng hẳn là rất hưởng thụ, có mấy bộ phim cô từng coi trước đây, người nằm dưới đều hưởng thụ khoái cảm tột cùng, cô đã tự mình trải qua chuyện này rồi.
Nhưng Lục Ẩm Băng thì chưa, về tình về lý, cũng nên đến phiên chị ấy.
Chỉ là phía dưới cô thật sự khó chịu, cảm giác trống rỗng vẫn quanh quẩn ở bụng dưới, Hạ Dĩ Đồng lựa chọn bình tĩnh một lát trước khi tiếp tục.
Nói Lục Ẩm Băng siêng thì cũng siêng, nói lười thì cũng lười, nguyên tắc chính là chỉ làm những việc cần thiết, ví dụ như vì một nhân vật, cô không ngại mài giũa bản thân, không ngại vất vả, khó khăn, còn những chuyện không cần thiết như chuyện trên giường, cô lười được thì liền lười, thật ra cũng không phải là do hoàn toàn ăn giấm nên mới vậy.
Trước khi Hạ Dĩ Đồng bắt đầu, ý đồ muốn cùng người kia tấu sớ dài ba chương: \”Trước tiên nói chuyện rõ ràng đã, chị sẽ không dùng toàn lực phản kháng nha.\” Lục Ẩm Băng so với cô có sức hơn, nếu như cô ấy thật quyết tâm muốn phản kháng, sợ là Hạ Dĩ Đồng sẽ bị cô ấy hất xuống giường, lúc trước thử vai, một tay chị ấy liền áp mình lên giường, nghĩ lại cô còn thấy sợ.
Lục Ẩm Băng nói: \”Tùy theo tình hình, nhưng chị sẽ cố gắng.\”
Vì thế Hạ Dĩ Đồng liền từ bỏ ý định tấu ba chương, có thể nói người kia rất tài giỏi, thấu rõ hết thời cuộc.
Kỹ thuật của Hạ Dĩ Đồng so với Lục Ẩm Băng nhỉnh hơn một chút, một mặt là vì xem phim, mặt khác là do kinh nghiệm, biết rõ điểm mẫn cảm của phụ nữ đều ở đâu, mặc dù điểm mẫn cảm của cô không nhất thiết phải giống với Lục Ẩm Băng, sờ sờ vài chỗ, liền cũng biết được thôi. Màn dạo đầu dài miên man, lòng bàn tay như gió nhẹ thổi qua làn da mịn màng ngọc bích, ngón tay giống như cánh chim, tùy ý tung hoành trên bầu trời.
Thoải mái, đây là cảm giác đầu tiên của Lục Ẩm Băng, cảm giác thoải mái này kéo dài rất lâu, trong trường hợp này, đa số người ta đều cảm thấy thời gian trôi qua rất lâu, do đó cô chỉ có ấn tượng chung chung.
Thoải mái đến mức cô như sắp ngủ luôn vậy, mãi cho đến khi trước ngực có cảm giác tê dại truyền đến, tinh thần mới khôi phục xíu minh mẫn, cô mới mở to hai mắt. Lúc nãy khi cô đang âu yếm Hạ Dĩ Đồng thì đèn đã tắt, xung quanh trở nên tối sầm, nhìn xuống, mơ hồ nhìn thấy hình ảnh mông lung đang trước ngực mình.
Hạ Dĩ Đồng đưa tay xuống vai cô, nâng nửa người lên một chút, thuận thế cho cô tiếp tục làm động tác này, Lục Ẩm Băng sắp sửa ngủ rốt cuộc cũng bị cô đánh thức, \”A\” một tiếng.
Hạ Dĩ Đồng chỉ nghĩ cô tùy tiện \”a\” vậy thôi, còn nghĩ là tìm đúng vị trí rồi, ra sức động tác, đầu ngón tay Lục Ẩm Băng chọc vào đầu cô: \”Này.\”
\”Dạ?\” Hạ Dĩ Đồng ngưng động tác, mơ hồ đáp lại.
\”Đổi chỗ khác, chị thấy có chút đau.\” Lục Ẩm Băng đã quen với tính khí kiêu ngạo, cô không thể chịu đau, nói đổi chỗ là phải đổi.