[Bhtt – Edited] Ảnh Hậu Thành Đôi – Huyền Tiên (Hoàn Chính Văn) – Chương 144+145 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edited] Ảnh Hậu Thành Đôi – Huyền Tiên (Hoàn Chính Văn) - Chương 144+145

Chương 144:

Lục Ẩm Băng nhìn như lão tài xế vậy, dù cho có ngu dốt nhưng vẫn quyết đoán, cô làm theo động tác dựa trên những bộ phim mà mình từng xem. Nhưng trong phim là diễn xuất, sẽ luôn có phần được phóng đại. Khi tay cô khẽ vuốt ve thắt lưng của Hạ Dĩ Đồng, nếu như là ở trong phim, sẽ biểu lộ ra vẻ thích thú, hưởng thụ, còn có phát ra tiếng rên rỉ, nhưng thực tại thì những biểu cảm đó không hề xuất hiện trên mặt của Hạ Dĩ Đồng. Khuôn mặt cô ấy rất căng thẳng, hàm răng cắn chặt, giống như là đang chịu đựng chuyện gì đó vậy.

Còn không bằng lúc nãy ở trên xe nữa, Lục lão sư bị tổn thương.

Lục lão sư dừng lại.

Hạ Dĩ Đồng: \”???\”

Lục Ẩm Băng ôm lấy cô, buồn bực hỏi: \”Có phải một chút cảm giác em cũng đều không có?\”

Cảm giác của Hạ Dĩ Đồng rất phức tạp, giống hệt như con cá đang bị mắc cạn vậy, cô như đang mong chờ thuỷ triều sẽ dâng cao lần nữa, rất mong chờ, thuỷ triều rốt cuộc cũng dâng lên, nhưng liền hạ xuống.

\”Lục lão sư, vì sao chị lại hỏi như vậy?\” Hạ Dĩ Đồng thở ra một hơi, cảm thấy bản thân cô còn giữ được chút lí trí là hay lắm rồi.

\”Thoạt nhìn thì em rất khó chịu.\” Lục Ẩm Băng nghiêng nghiêng đầu.

Hạ Dĩ Đồng muốn hét lên: Đó chỉ là thoạt nhìn thôi, chị thử sờ em một lúc nữa xem, em nhất định sẽ không chịu được! Chị tính không cho em rụt rè một chút sao!!

Nhưng ánh mắt của Lục Ẩm Băng thật sự rất trong sáng, từ sắc lang liền chuyển sang đức nghệ song hinh, trong sáng đến mức Hạ Dĩ Đồng không kiềm lòng được, mà cô còn tự cho rằng, cô đang gây tội với cô ấy.

Cho nên cô không nói nữa, chuyển sang hành động.

Nếu như Lục Ẩm Băng không làm, cô sẽ làm, tốt xấu gì cô cũng thầm mến đối phương lâu như vậy, cũng đã nghĩ tới chuyện này trong nhiều năm như vậy.

Lúc cô hôn, Lục Ẩm Băng có sửng sốt một chút, trong thời gian rất ngắn, khoảng chừng không tới 1s, sau đó liền cười, nhắm hai mắt lại, tưởng đây chỉ là hôn môi bình thường, dần dần, Lục Ẩm Băng từ nụ hôn này mới thấy được một tia lửa nhỏ, không phải là một ngọn lửa cháy dồn dập, mà tựa như là đang lấy một que diêm, châm lên vậy, rất ấm áp.

Đôi môi mềm mại như cánh hoa của Hạ Dĩ Đồng lưu luyến giữa môi cô, Lục Ẩm Băng không phát ra âm thanh nào.

Khi Hạ Dĩ Đồng nhẹ nhàng hôn lên cổ cô, Lục Ẩm Băng cũng không hề phát ra âm thanh nào.

Cô đang mê ly trong cõi thần tiên thì hiện lên một tia lý trí, thầm nghĩ: Trách không được Hạ Dĩ Đồng vừa rồi không lên tiếng, cô cũng không có dục vọng, trong phim đều là gạt người, còn lừa gạt cô chảy máu mũi. Lại có thể lừa gạt cả ảnh hậu như cô, diễn viên cũng rất có thực lực.

Hạ Dĩ Đồng cắn vào cằm cô một cái, trừng phạt cô thất thần, kỳ thật rất nhẹ, nhưng Lục Ẩm Băng không biết tại sao người cô lại run rẩy một chút.

Cô có một linh cảm.

Linh cảm này còn chưa rõ ràng, thì hiện thực đã ập tới.

Tay Hạ Dĩ Đồng chạm vào thắt lưng cô.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.