Chương 106:
\”Hai người là muốn nắm đến thiên hoang địa lão sao?\” Lục Ẩm Băng tiến đến đem tay hai người tách ra, giận sôi máu.
Tức giận Lương Thư Yểu chiếm tiện nghi Hạ Dĩ Đồng, lại tức Hạ Dĩ Đồng cư nhiên bị Lương Thư Yểu chiếm tiện nghi mà không biết, vậy mà vẫn luôn nắm, hơn nữa lâu như vậy đều không liếc nhìn cô một cái, cô ấy chính là fans giả mạo!
Kim đồng hồ đang dừng lại như có bàn tay vô hình nào đó đẩy nhẹ, đồng hồ cát một lần nữa bắt đầu lưu động, hình ảnh từ trắng đen biến thành màu sắc sống động.
Cái gọi là tình địch gặp mặt, hết sức đỏ mắt, trong chớp nhoáng, hai bên liền xác nhận thân phận đối phương.
Hạ Dĩ Đồng chưa kịp đặt câu hỏi, Lương Thư Yểu liền chủ động, mở miệng nói: \”Tôi đến thăm ban Ẩm Băng, xem em ấy ăn uống thế nào, ăn mặc như nào, thiếu cái gì, tôi sẽ mua cho em ấy. Con người em ấy, chỉ nhớ mỗi quay phim, đối với mấy việc này đều không để tâm, không có tôi quản a, thật không được. Khiến cô thêm phiền toái đi?\”
Lời nói Lương Thư Yểu chứa đầy thuốc súng và dao kiếm, nói ngang nói dọc dù sao cũng chính là ý tứ: Lục Ẩm Băng là của tôi, cô đừng hòng có ý đồ với em ấy.
Hạ Dĩ Đồng không ngạnh cương với cô, một nguyên nhân là cô không biết Lục Ẩm Băng và Lương Thư Yểu có quan hệ tốt đến mức nào, thăm ban lại dẫn trực tiếp đi vào phòng, ắt hẳn sẽ không thua kém gì Lai Ảnh, vạn nhất cô quái gở, Lục Ẩm Băng lại nghĩ cô bụng dạ hẹp hòi không thích bằng hữu của cô ấy, chuốc lấy ác cảm của Lục Ẩm Băng; lại một lý do nữa là trực giác của Hạ Dĩ Đồng, nói với cô rằng trận này cô không cần đánh.
Trực giác chỉ dẫn cô trực tiếp đem tầm mắt hướng về phía Lục Ẩm Băng.
Lục Ẩm Băng không phát giác giữa hai người họ đang cuồn cuộn sóng ngầm, vẫn thường không chút lưu tình nào mà hủy đi đài của Lương Thư Yểu: \”Muốn mặt sao? Chính chị ăn ngon mặc được à, còn không phải mỗi ngày có đống người phía sau hầu hạ, nói tới thì chị với mẹ em quan tâm em y nhau. Mỗi ngày ba bữa lộn xộn không nói đi, chị tự xem chân chị kìa, cùng móng gà y hệt, đều sắp biến dạng!\”
Giọng nói quen thuộc của Lục Ẩm Băng, nói một hơi dài không hề thở dốc tí nào, vừa thấy chính là nói nhiều quá quen thuộc, quen tay làm nhanh.
Trực giác Hạ Dĩ Đồng sai lầm, tuy Lục Ẩm Băng gián tiếp thay cô mà oán trách với Lương Thư Yểu, nhưng mặt khác cũng giải thích rằng, mối quan hệ giữa cô ấy và Lương Thư Yểu tốt hơn so với cô tưởng tượng, đối với cô, đối với Lai Ảnh, Lục Ẩm Băng cũng có oán trách, nhưng cái loại này còn mang theo chế nhạo, sẽ không khiến người khác sinh khí. Nhưng mà đối với Lương Thư Yểu, càng giống như là giở thói ngang ngược.
Hạ Dĩ Đồng một hơi buồn bực ngay ngực.
Lương Thư Yểu hướng cô một cái liếc mắt đắc ý, giơ tay lên vô cùng tự nhiên mà ôm lấy cổ Lục Ẩm Băng, đem cô ấy kéo vào trong lòng ngực của mình, dường như là kêu gọi chủ quyền, vươn tay ra lần nữa: \”Chào, Lương Thư Yểu, là biểu tỷ của Lục Ẩm Băng.\”