CHƯƠNG 99 : KHÔNG CÓ SỨC MẠNH VẪN BẢO VỆ NGƯỜI.
Đối mặt với tầng tầng lớp lớp truy hỏi của Tuyên Thành. Tô Vấn Ninh cũng không còn quá xấu hổ mà che giấu sự tình phát sinh của mình cùng Phùng Chính nữa.
Nàng nói dăm ba câu khái quát lại chính mình làm sao cứu Phùng Chính, đám ác bá kia như thế nào lại gây sự, sau đó chuyển đề tài, giọng nói nhất thời nghiêm nghị lên, nói: \”Đám ác bá kia sau khi bị thần đánh ngã, trong miệng không ngừng xi tha, nhưng lại có ý nghĩ xấu xa, nhân lúc thần không chú ý, một người trong đó móc dao ra, hướng về phía thần mà đâm tới, thần chợt phản ứng lại, vừa vặn đánh trả. Nhưng Thủ Chuyết huynh nhanh hơn thần một bước, đứng ở trước mặt che trở cho thần, dùng tay không mà tiếp nhận, mạnh mẽ đem cái dao kia ngăn lại, nên hai tay bị dao cứa vào thịt, máu tươi chảy ồ ạt…\”
\”Vì lẽ đó, sau việc kia, thần liền…\” Tô Vấn Ninh hai mắt buông xuống, trên mặt ửng đỏ nói: \”Thay đổi tâm ý…\”
Tuyên Thành không nghĩ tới bề ngoài của Phùng Chính là người chưa từng trải qua giang hồ, cũng có thể dũng cảm làm ra chuyện như vậy.
Tô Vấn Ninh thật lòng mà nói \” Hắn Biết rõ sức mình không đủ, lại dùng thân bảo vệ nhỏ yếu cùng người khác, đủ thấy người này cũng thành tâm, đáng giá phó thác. Thần nguyện gả cho người như vậy.\” hắn lấy lòng người khác tuy rằng không được tốt, nhưng lại có tâm. Không sợ trước mặt là thái sơn băng vu, lại vì gió xuân mà phất động tâm tư.
Tuyên Thành nâng quai hàm, ở trong lòng đọc mấy câu: \”Biết rõ sức mạnh không đủ, cũng phải bảo vệ nhỏ yếu cùng người khác…\” như được tỉnh ngộ.
Các nàng bên này tán gẫu hừng hực, bên trong thư phòng kia, bầu không khí có chút u buồn ảm đạm.
\”Trung thần bởi vì khuyên can hoàng thượng mà bị phạt trượng khiển trách. Thái Tử vô tội bị cấm túc ở Đông Cung, đây là sắp thay quân chủ rồi.\” Phùng Chính nói xong câu này, nhận thấy trong mắt hai người đều đồng dạng nhìn thấy tương lai của triều đình sắp tới, lo lắng sầu muộn mà không thể làm gì, không hẹn mà rơi vào trầm mặc cùng một lúc.
\”Hoàng thượng một khi đã quyết định chuyện cần làm, bất luận người nào đều không thể ngăn cản…\” Thư Điện Hợp nói được nửa câu, liền ngừng lại.
Phùng chính nhận thấy trong lời nói của nàng có ý tứ: \”Phụ thân ta nói, chúng ta hiện tại khả năng duy nhất chỉ có thể bảo vệ tốt bản thân mình. Thái Tử là trữ quân có thể đăng cơ, mọi chuyện đều có thể được giải quyết dễ dàng…. Thế nhưng…\”
Thư Điện Hợp ho nhẹ một tiếng, xen vào lời hắn: \”Vẫn nên cẩn thận lời nói.\” Dù cho là biết rõ bên ngoài thư phòng bốn bề vắng lặng, nhưng cẩn thận vẫn là hơn.
Phùng Chính mím chặt môi, nhớ tới một chuyện nói: \”Ngươi đoán ngày đó người ngự sử đầu tiên đứng ra khuyên can là ai?\” hắn cố làm ra vẻ bí ẩn, muốn Thư Điện Hợp đoán.
\”Là ai?\” Thư Điện Hợp thấy hắn nói chuyện đều ám chỉ rõ ràng như thế, tất nhiên sẽ là người mình nhận thức, trong đầu cấp tốc nghĩ têm từng người.