[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 98 : MỸ NHÂN CỨU ANH HÙNG – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 98 : MỸ NHÂN CỨU ANH HÙNG

CHƯƠNG 98 : MỸ NHÂN CỨU ANH HÙNG


\”Lòng dạ đàn bà, không làm được việc lớn, ngu xuẩn không thay đổi…\” Lã Mông không chút lưu tình mà quát lớn, như muốn đem Thái Tử nghiền ép đến cùng cực.

Thái Tử trong đầu đã triệt để không còn hi vọng gì nữa, cộng thêm hắn đang bệnh, giống như người sắp chết, thở ra một hơi nói: \”Nhi thần không cách nào khuyên được phụ hoàng hồi tâm chuyển ý, lại để phụ hoàng thất vọng về nhi thần như vậy, chính nhi thần là thất trách, thất trách. Nhi thần đã không còn xứng làm Trữ Quân, xin phụ Hoàng trục xuất ngôi vị Thái Tử của nhi thần.\”

Nói xong đưa hai tay đoan chính mà cởi mũ trên đầu xuống, nằm rạp xuống đất, trong lòng nguội lạnh đợi Lã Mông xử trí.

Lã Mông vẻ mặt nhiều lần vô cùng biến hoá. Lồng ngực chập trùng bất định, hắn lại dám uy hiếp chính mình?

Hắn vọt tới trước mặt của Thái Tử, đưa tay nắm lấy cổ áo của Thái Tử , như muốn nhấc Thái Tử lên khỏi mặt đất, buộc Thái Tử nhìn vào mắt của chính mình, hắn cũng đã từng là Tướng quân. Bây giờ đã qua tuổi lục tuần. Cánh tay vẫn rắn chắc khoẻ mạnh.

Hắn bị tức giận che lấp hai mắt, bất cứ lúc nào cũng có thể nóng giận mà tăng lên, run rẩy chỉ vào mũ trên đất, nước miếng phun tung toé trên mặt của Thái Tử: \”Ngươi là đang ép trẫm?\”

\”Ai cho ngươi cái lá gan lớn đến vậy!\” hắn làm đế hơn mười năm, hắn là lần đầu tiên nổi giận như vậy, viền mắt hắn đỏ như máu, một cái tát mạnh mẽ rơi trên mặt của Thái Tử.

Thân thể của Thái Tử lệch sang một bên, trong miệng tràn ra máu tươi, nhưng ánh mắt lại giống như tìm thấy được chút ánh sáng, kiên nghị mà nói rằng: \”Nhi thần tự biết chính mình không đủ thiên chất, không chịu nổi chức trách lớn, nguyện bở đi mũ y, hướng về phụ hoàng mà tạ tội. nhi thần hôm nay tới đây, đã ôm quyết định này, nếu như phụ hoàng không chuẩn cho phép. Nhi thần tâm này cũng đã quyết.\”

Dứt lời, cũng không để Lã Mông cho phép, liền chính mình đứng lên, xoay người muốn rời khỏi.

Lã Mông trợn mắt lên giận giữ nhìn hắn quát: \”Đứng lại!\”

Thái Tử ngoảnh mặt làm ngơ, lau đi vết máu còn đang dính trên miệng, trực tiếp hướng phía cửa điện mà đi, Lã Mông tức giận, không có chỗ phát tiết, hắn nhìn thấy án trớc mặt thật chướng mắt, đưa tay gạt xuống, tất cả án thư đều văng xuống đất, phát ra tiếng kêu nặng nề, ngọc thạch vỡ nát, tấu chương ngổn ngang, nghiên mực đổ tung toé, đen một mảnh.

Bên ngoài thị vệ, cùng thái dám nghe được động tĩnh bên trong điện, không khỏi hãi hùng khiếp vía, sống lưng ưỡn thẳng , không dám có chút nào lười biếng.

Thái Tử bước ra khỏi điện, hắn ngước nhìn lên trời cao, mây trắng thưa thớt nhẹ nhàng mà bay lượn trên trời, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, hắn rốt cuộc cũng có thể thả xuống những nặng nề trong lòng, nặng nề về thân phận, hắn bây giờ làm người tự do.

Tả Hoài thấy Thái Tử bước ra trên đầu không còn đội mũ, trên mặt lại sưng một khối, hắn cả kinh không thôi, lại không dám trực tiếp dò xét việc của hoàng thất, mặt mày trắng bệch đi lên phía trước, hỏi: \”Thái Tử phải về Đông cung sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.