CHƯƠNG 96 : BIẾN CỐ ĐỘT NHIÊN SINH RA.
Tuyên Thành thu tâm tư lại, lo lắng hỏi : \”Hoàng huynh bị bệnh?\”
Thái tử đem nàng đang vô cùng lo lắng, ngồi vào ghế, sau đó phái người bưng tới bánh ngọt mà nàng thích ăn nhất cùng trà.
\”Cô chỉ là không biết lựa lời, nói sai một chút, liền chọc phụ hoàng tức giận, bị phụ hoàng cấm túc.\” hắn trước tiên hời hợt mà trả lời vấn đề, cẩn thận mà ẩn giấu đi nguyên nhân, không muốn để Tuyên Thành bị liên lụy việc bên trong của triều đình, rồi lại nói; \”Mấy ngày nay thân thể xác thực có chút mệt mỏi, thế nhưng ngự y đã xem qua, ngự y chỉ nói bị cảm phong hàn nhẹ, ho khan mấy ngày, tĩnh dưỡng chút là khỏe, ngươi không cần quá lo lắng.\”
Tuyên Thành bị hắn hống, cười trộm nghĩ, bình thường bị cấm túc chỉ có mình nàng , không nghĩ tới hoàng huynh ngoan ngoãn như vậy, cũng sẽ có ngày bị phụ hoàng cấm túc.
Nàng đi tới bên cạnh người của Thái tử, vỗ vỗ bờ vai của hắn mà an ủi: \”Không sao, Bản cung trở lại mang theo trò vui, đến bồi hoàng huynh giải buồn.\” tỷ như là làm người ta khó giải như Cửu liên hoàn.
\”Chuyện như vậy, Bản cung rất có kinh nghiệm. Chờ qua mấy ngày nữa tức giận của phụ hoàng tiêu tan, tự nhiên sẽ thả huynh ra.\” nàng còn tự nhiên mà chia sẻ kinh nghiệm của mình qua vô số lần bị cấm túc cho Thái tử.
Thái tử cười khổ, sự tình cũng không đơn giản như Tuyên Thành nghĩ, càng bàn luận sâu vấn đề này, sợ là Tuyên Thành sẽ khả nghi, hắn đổi chủ đề, hỏi về việc của Điền châu.
Thái tử có hứng thú nghe những việc này, Tuyên Thành tự nhiên sẽ không giấu diếm gì, thao thao bất tuyệt mà nói rõ về quan chức, về bách tính, rồi việc nàng cùng Phò mã làm gì, rồi đem quan lại tham ô chém đầu hết.
Thái tử nghe nàng miêu tả sinh động như thật, tâm tình hắn hòa hoãn đi rất nhiều, trong lòng không khỏi nhĩ tới thế giới rộng lớn bên ngoài cung.
Hắn một bên nghe Tuyên Thành nói chuyện, một bên chắp tay đi lại, nhìn ra ngoài cửa, phóng tầm mắt thấy một đàn hạc trên trời bay qua, tầm mắt di chuyển theo chúng, mãi tới khi không thấy nữa, hắn mới tức giận mà thu hồi tầm mắt.
Thế gian đều nói người của hoàng thất, số mệnh tốt biết bao, vừa sinh ra, liền nắm được nỗ lực vinh hoa phú quý cả đời của một người., thế nhưng bọn họ đều không biết, trời cao rất công bằng, cho ngươi bao nhiêu đồ vật, sẽ thu hồi bấy nhiêu.
Sinh ra đã là người của hoàng thất, liền phải biết phụ mẫu huynh đệ , tình thân đạm bạc, phu thê dị tâm, chung thân không được tự do.
Hài tử xuất thân tại hoàng cung này, ngoại trừ được gả đi ra ngoài, hoặc phong đất bên ngoài, không thì cả đời này chạy không thoát tử cấm thành, coi như hắn là thái tử cao quý cũng thế.
Hắn sinh ra ở đây, sống ở đây, cũng đôi lúc hi vọng có cơ hội có thể ra ngoài ngắm nhìn thế giới ngoài bức tường kia.
Hắn lắc đầu, chặt đứt ý nghĩ vọng tưởng này, quay đầu đi vào, nhìn Tuyên Thành trên mặt đều là hồn nhiên, vừa hâm mộ nàng không cần gánh trên vai thiên hạ, lo nước thương dân, lại hâm mộ vì nàng được tự do.