[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 94 : KHÔNG CÁCH NÀO RỜI ĐI – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 94 : KHÔNG CÁCH NÀO RỜI ĐI

CHƯƠNG 94 : KHÔNG CÁCH NÀO RỜI ĐI

Tuyên Thành hoảng hốt, nàng lập tức quay người đi ngược dòng người, đi tìm kiếm Phò Mã của nàng.

Một đám đông chen lấn trên đường, va vào nàng làm nàng lảo đảo, nhiều lần suýt nữa bị va nằm xuống đất, nhưng nàng đâu để ý ở trong lòng, hận không thể làm cho thị lực của chính mình tốt lên , để giữa những màu sắc y phục rực rỡ kia, tìm thấy được một bạch y trắng tinh.

Không phải hắn, không phải hắn, nàng đẩy từng người, xốc từng mặt nạ của người đối diện lên, mắt mờ đi vì nước, trái tim co lại vì đau, từng người từng người đều không phải hắn, trong lòng giống như bị đào rỗng, ngày càng lo lắng bất an.

Tuyên Thành cắn đầu lưỡi của chính mình, nhàn nhạt mùi máu tươi lan khắp miệng, đau đớn để nàng có thể trấn định lại chính mình, trong lòng nghĩ nếu người kia không phải cố ý bỏ lại nàng, nếu như hai người chỉ là vô tình bị thất lạc, người kia nhất định quay lại tìm mình.

Nhưng trong lòng có một loại trực giác không tên. Người kia chính là muốn bỏ lại mình.

Những kí ức xưa kia bị nàng đè nén xuống, bây giờ giống như lũ mà tràn về, từ chi tiết nhỏ nhất, hiện ra trước mắt nàng.

Tại một lần nào đó cùng nhau đối diện đối phương hỏi nàng: \”Thần đối với Công Chúa đến cùng là cái gì? Là trượng phu lễ nghi khách sáo, hay là thần tử chán ghét?\”

Có lẽ đối phương muốn biết đáp án của nàng, để ngày sau có thể dùng thái độ gì để đối xử với chính nàng, nhưng nàng lại nghĩ đây chính là một cơ hội tốt để mình bộc lộ tâm tư.

Thế là chính mình tới gần đối phương một chút, cùng hắn thản nhiên đối diện mà nói rằng: \”Phò mã đối với Bản cung mà nói, giống như là viên Đông hải minh châu kia, vừa sợ lấy ra khoe khoang sẽ bị người đánh cắp, lại sợ che giấu đi khiến hào quang của ngươi lấp hết. khiến người khác cho rằng ngươi là người tầm thường. Phò Mã nói. Bản cung nên làm sao với ngươi bây giờ?\”

Đối phương chưa từng chi nàng sắc mặt vui mừng cùng chờ mong mà là hắn muốn nói lại thôi, ánh mắt hắn lộ ra phức tạp, khó phân biệt, lắc đầu bỏ qua.

Nàng lúc đó lại không có nghi ngờ, quấn lấy hắn mà hỏi ngược lại: \” Bản cung ở trong lòng của Phò mã, là người thế nào?\” nhưng hắn chỉ là trả lời một câu rất đơn giản: \”Công chúa là người thần trân trọng.\”

\”Chỉ là trân trọng? \” nàng hỏi.

Người kia lại im lặng không trả lời.

Nàng không hiểu được tại sao chính mình mỗi lần đều chân tâm thực ý, gần như biểu lộ hết lòng mình, đều sẽ bị hắn đối xử như vậy.

Vẻ mặt của người nọ, giống như là không muốn có quan hệ gì với nàng, còn nàng thì lần thứ hai tỏ lòng ra cho hắn thấy.

Còn có hắn hay thường xuyên ngơ ngác mà nhìn nàng, trên môi như có như không thở dài, hắn cũng chưa từng chủ động tiếp xúc với nàng quá thân mật.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.