CHƯƠNG 70 : HÔN MÔI
Từ khi còn bé Thư Điện Hợp sư phụ đã chỉ cho nàng như vậy, nàng đưa tay chỉ về chỗ tối bên cạnh mặt trăng, mà tối nay trăng quá sáng lam cho ánh sao kim tinh kia không nhìn được rõ ràng, nói: \”Sư phụ nói, đó là sao về thần tinh, chính là trong bầu trời đêm sáng nhất một viên.\”
Tuyên Thành chớp chớp mắt, liền tìm tới viên sao kia để nhìn, ánh mắt đảo một vòng, nhưng không có tìm được sao nào gần gũi viên sao đó cả, cuối cùng ánh mắt dừng ở mặt trăng duy nhất kia, nói khoác không biết ngượng: \”Cái kia, Bản Cung chính là mặt trăng.\”
Toàn bộ tinh không chỉ có mặt trăng là gần sao của Thư Điện Hợp nhất, nàng nhất định là mặt trăng.
Tuyên Thành sợ Thư Điện Hợp không cho phép, một mực chắc chắn rằng: \” Bản Cung mặc kệ, Bản Cung liền muốn mặt trăng.\”
Thư Điện Hợp không biết nên khóc hay cười, có đôi lúc cảm thấy Công Chúa đáng yêu như một đứa trẻ vậy, môi mấp máy, vừa vặn muốn nói cái gì, liền nghe Tuyên Thành ngữ khí kiên định nói: \”Bản Cung muốn là mặt trăng, để thủ hộ ngươi…\”
Thư Điện Hợp nghĩ, Công chúa sẽ không hiểu, chính là không cần thiết ai phải cho phép, nàng ở trong lòng của Thư Điện Hợp mãi là minh nguyệt phát sáng vĩnh hằng.
Nguyện quân như nguyệt, ta như sao, hằng đêm lưu quang tương trong sáng.
Hình chiếu tương phản dưới trì, từ hai mà biến thành một.
Tuyên Thành ôm lấy Thư Điện Hợp, cực điểm ôn nhu, lời nói nhỏ nhẹ: \” Sư phụ đi rồi, Bản Cung biết ngươi rất khó chịu, thế nhưng không sao, ngươi còn có Bản Cung, Bản Cung sẽ không rời ngươi đi.\”
Nàng miệng ngốc, không nói ra được cái gì lời nói tốt đẹp, chỉ ước ao như này, có thể nhẹ nhàng xoa dịu vết thương của Thư Điện Hợp .
Thư Điện Hợp trên mặt mù mịt, từ hơi kinh ngạc biến thành trấn định, lại từ trấn định trở nên mù mịt.
Nàng có tài cán gì có thể để có thể làm cho Tuyên Thành bỏ xuống thân phận Công Chúa, như vậy nỗ lực đem chính mình che chở ?
Không thể tiếp tục như vậy nữa, lý trí nói cho nàng biết. Tuyên Thành đối với mình càng quan tâm nhiều, tương lai càng tổn thương sâu sắc, sẽ càng hận chính mình.
Thư Điện Hợp lần thứ nhất muốn cùng Tuyên Thành tiết lộ thân phận của chính mình, không muốn lừa gạt nàng ấy nữa, làm cho nàng ấy động tâm sai người.
Chỉ sợ câu nói thẳng thắn này nói ra, hai người từ nay về sau sẽ không có bất cứ liên quan nào nữa.
Thư Điện Hợp nội tâm dãy dụa do dự, muốn đem hai người tách ra: \”Công chúa, thần muốn….\” do nắm chặt tay nên, đốt ngón tay, bởi vì quá dùng sức nên hơi trắng bệch.
Tuyên Thành lấy hết dũng khí, đem cái người đầu ngốc không hiểu được phong nguyệt kia, kéo đầu hắn xuống, hôn xuống đôi môi hắn.
Thư Điện Hợp ngạc nhiên trợn tròn mắt, dù cho là nàng xưa nay gặp chuyện không động, nhưng thời khắc này bị hôn bất thình lình, nàng phản ứng không kịp. đầu óc trì độn.