[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 67 : TUYỆT THẾ VÔ SONG – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 67 : TUYỆT THẾ VÔ SONG

CHƯƠNG 67 : TUYỆT THẾ VÔ SONG


Động tĩnh khiến bên tai của người nghe lạnh buốt, đều không khỏi mở to hai mắt.

Quả nhiên cái người kia bị người ta trào phúng nửa ngày, đại thần còn nộ trước hắn, Phò Mã đứng lên.

Tại muôn vàn sự chú ý, một thân nho nhã, không câu nệ, không kiêu ngạo, chắp tay nói: \”Nhận được sự yêu thích từ Đại vương tử. Tuyên Thành là thê tử của ta. Bản quan có được người thê tử hiền lành, thông tuệ, thiên tư thông minh, Đại vương tử là đem tới đề mục, cùng nàng mà nói chỉ là tiểu kế thôi, không đáng nhắc tới.\”

\”Nàng là nữ tử thiên chi kiêu nữ, ta thấy mà yêu, thiên hạ ái mộ nàng như cá diếc qua sông, nhiều không kể siết, Đại vương tử thấy công chúa mà ái tâm chi mộ, bản quan cũng có thể lý giải.\” Thư Điện Hợp giả vờ tiếc hận, ngôn từ nói ra, đối với bất kỳ kẻ nào đang có ước mơ tâm ý với nàng ấy, nói: \”Chỉ tiếc hai ta đã kết tóc phu thê, tình đầu ý hợp, cộng lại ước chừng giai lão, Yêu thích của Đại vương tử cũng chỉ có thể trôi theo dòng nước, chớ niệm, chớ muốn.\”

Đại vương tử muốn phản bác, lại một lần nữa bị Thư Điện Hợp đoạt mất, nói: \”Nhắc tới đồ vật trang sức của Công Chúa….\”

Nàng dừng lại, giơ tay sờ sờ đỉnh đầu của Tuyên Thành, sủng nịch cười một tiếng nói:

\”Công chúa tính cách hoạt bát yêu tự do, ta không muốn bởi vì nàng thành thân với ta mà gò bó, cho nên dù hai người bọn ta thành thân đã lâu, ta phóng túng nàng mặc y phục theo sở thích của nàng. Đây là việc riêng tư của phu thê bọn ta, bản quan thiết nghĩ là khuê phòng trung lạc thú, không muốn cùng người khác biết, xen vào chuyện nhà của bản quan, Đại vương tử sợ là không có học thấu lễ nghi của Đại dự ta, mong rằng đại vương tử sau này chăm chỉ khổ luyện, nên thỉnh giáo nhiều nhân sĩ biết lễ nghi của Đại dự ta….\”

Dăm ba câu liền cứu vãn chính mình bộ mặt, lại giải thích vì sao Tuyên Thành vẫn để tóc và trang phục thiếu nữ, tiện thể đáp lễ Đại vương tử.

Tuyên Thành cùng Lương Chính Tự nghe thấy những lời nói của Thư Điện Hợp, tai hai người liền nóng lên, nhưng tâm tư tuyệt đối không giống nhau. Lưng Chinh tự nhỏ giọng lui về vị trí.

Các đại thần cười phá lên, ngược lai kính phục Phò Mã lòng dạ bao dung.

Lã Mông nghe xong rất là thỏa mãn, không ngừng gật gù. Nghĩ tới đáp án kia, chắc cũng không phải Tuyên Thành tự nghĩ ra, hắn lúc nãy cũng thấy hai người xì xào bàn tán, Phò mã không những thông minh, lại độ lượng, thật tốt bụng.

Đại vương tử bị Thư Điện Hợp bức, hai bắp thịt ở má hiện, đắc ý lúc nãy bị quét sạch sành sanh, giả bộ vô ý quay người lại, cùng các mưu sĩ bàn luận một chút, ổn định trận tuyến, tiếp tục lại ra chiêu.

Hắn biết rõ trong lòng, hành vi của mình là đang khiêu chiến giới hạn của đế vương, cho nên lùi một bước, ngôn ngữ lộ ra tiếc nuối: \”Tuyên Thành Công Chúa đã xuất giá, tiểu vương lại ái mộ tình thiết, cũng không tốt đi đoạt ái nhân.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.