CHƯƠNG 65 : PHIÊN BANG TỚI BÁI
\”Thần chỉ là thủa nhỏ độc lập, không có quen thuộc người khác gắp cho món ăn..\” Thư Điện Hợp tìm một lý do tương đối ổn thoả.
Tuyên Thành ngón tay gõ gõ chính bát của mình, lông mày giật giật, nói: \”Nếu không chê, vậy ngươi liền ăn nó đi.\”
Thư Điện Hợp gắp lên thức ăn kia, trong ánh mắt có chút giằng co, buộc chính mình mạnh mẽ ă vào miệng.
Tuyên Thành nhìn Thư Điện Hợp vẻ mặt xoắn xuýt, trong lòng cực kỳ vui sướng, lại cho hắn thêm một gắp thịt cá nữa. hai người là phu thê, hắn ghét bỏ người khác thì có thể, chỉ có thể không ghét bỏ chính mình được.
\”Công Chúa, thần có thể tự mình gắp…\” Thư Điện Hợp muốn từ chối.
\”Không cho.\”
Thư Điện Hợp còn muốn cùng nàng ấy cò kè mặc cả: \”Công chúa…\”
\”Đây là ý chỉ.\” Tuyên Thành một mệnh lệnh đè xuống, làm cho Thư Điện Hợp không làm gì được chỉ có thể tiếp thu.
Sở ma ma liếc nhìn hành động của Công Chúa, nghĩ rằng Công Chúa đã nghe lời khuyên của mình, trong lòng bà thật sự vui vẻ.
Tuyên Thành gắp đồ ăn cho Thư Điện Hợp tựa hồ muốn nghiện rồi.
Một cái chớp mắt, trong bát của Thư Điện Hợp chất lên một núi nhỏ có thịt, có rau, rất là hợp lý.
Thư Điện Hợp lung lay mấy cái, thể hiện dáng dấp khó dễ nói: \”Công Chúa, thần đã no rồi…\”
Toàn bộ Thức ăn ở trên bàn, tựa hồ Tuyên Thành đều gắp một lượt, đang suy nghĩ tiếp theo nên gắp cái gì, lại nghe được lời của Thư Điện Hợp nói, khó có thể tin được hắn ăn ít như vậy đã no? một nam tử hán sẽ ăn ít như vậy.
Nhưng vừa nghĩ Thư Điện Hợp bình thường lượng cơm ăn cũng ít, cũng tầm như vậy, liền không làm khó dễ hắn nữa, phất tay làm cho hắn rời đi.
Ngày 15 tháng 8, ngày hội trung thu, vừa vặn phiên bang đến chầu.
Ban ngày, ở nghị sự điện rộng lớn, các quan một cỗ nghiêm túc. Hoàng thượng long bào vàng sáng chói, ngự trên long ỷ, quần thần cùng nhau ba bái, chín hô, vạn tuế.
Về sau, Phiên bang do Hồng lư tự quan dẫn đường vào, tiến vào bên trong cung điện.
Dẫn đầu bọn họ là Đại vương tử, lưng hùm vai gấu, màu da hơi ngăm đen, râu quai nón, bước chân vững vàng tiến vào. Mặc trang phục màu sắc đặc biệt, đội nón, trên cổ deo một chuỗi vòng châu to, trường bào dài rộng, tay áo hẹp, vạt áo cùng áo dùng vải nhung nạm, dải lụa đỏ buộc quanh eo, xem mà loá mắt.
Theo sau là tuỳ tùng, trang phục cũng như vậy tương tự, nhưng chỉ nhìn một chút liền nhìn ra cấp bậc rõ ràng.
Đại vương tử kia từ trên khuôn mặt có thể nhìn thấy không phải là một nhân vật có tính tình tốt, hai mắt hắn đảo quanh bốn phía, gò má trên mặt bắp thịt trật tự rõ ràng.