[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 30: TUYỆT KHÔNG HỐI HẬN – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 30: TUYỆT KHÔNG HỐI HẬN

CHƯƠNG 30: TUYỆT KHÔNG HỐI HẬN

Ngay ở thời khắc dương cung bạt kiếm, thái độ của Phùng Hoán Sâm bỗng nhiên biến chuyển, giống như bị Thư Điện Hợp cố chấp lay chuyển: \”Lão phu đáp ứng ngươi.\”

Thư Điện Hợp liếc thấy bình minh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

\”Là lão phu quá mức lo lắng cho an nguy của ngươi, cứ nhất thời không kìm chế được nỗi lòng, ngươi cũng chớ để trong lòng.\” Phùng Hoán Sâm ý thức được chính mình lúc nãy quá lạnh lẽo, giọng hòa hoãn nói: \” Cũng là lão phu không lường trước chu đáo, nên cho ngươi đi gặp phụ mẫu. Cha mẹ ngươi trên trời có linh thiêng, nếu như biết được ngươi hiếu tâm như vậy, chắc chắn rơi lệ an tâm.\”

Thư Điện Hợp thành tâm cảm tạ nói: \” Tạ thừa tướng, có thể hiểu được tấm lòng son của Điện Hợp.\”

Phùng Hoán Sâm suy nghĩ một chút, nói: \” Cha mẹ ngươi là do chính tay lão phu chôn cất, sợ hãi có người tìm thấy, vì lẽ đó vẫn là lão phu tự mình mang ngươi đi một chuyến.\” đứng dậy để Trường sử sắp xếp xe ngựa.

Sau khi Trường sử sắp xếp kỹ càng. Đến phòng mời hai người. Thư Điện Hợp cùng Phùng Hoán sâm mỗi người một xe ngựa, bên dưới thủ vệ bảo vệ thừa tướng chen chúc nhau, trực tiếp hướng về phía ngoại thành núi hoang mà đi.

Lúc nãy thời điểm còn ở trong thư phòng, Thư Điện Hợp còn đang lo lắng một đường đi nên làm gì để cùng Phùng Hoán Sâm tồn tại, hai người là quan hệ không quen biết, hắn lại là trưởng bối của nàng, vạn nhất hai người bị sắp xếp vào một xe ngựa để đi. Bên trong xe ngựa không gian trật trội, tránh không được sẽ sinh ra cảnh lúng túng.

Mãi đến tận khi ra cửa sau, nhìn thấy có hai chiếc xe ngựa, trong lòng nàng mới thả lỏng căng thẳng.

Sau khi đến chỗ cần đến, thị vệ xếp hàng bao quanh , xác nhận địa phương không có gì nguy hiểm, đảm bảo an toàn của Thừa tướng.

Thư Điện Hợp vừa xuống khỏi xe ngựa, liền xem thấy xung quanh chu vi của núi được thị vệ nghiêm ngặt vậy quanh, mỗi người khoác một kiện y phục, tay cầm trường mâu sắc bén hiện ra hàn quang, ngay cả trên trời bay qua chim nhỏ cũng không buông tha.

Dẫn tới tâm tư nàng phức tạp, sau đó không bao lâu nghĩ chính mình đang suy nghĩ quá nhiều, có lẽ quan to xuất hành cũng đều phải phô trương như thế.

Trong lòng không khỏi nhớ tới cái tên phẫn nam trang kia, thân một người dám chạy khắp chốn, không hề giống công chúa quý tộc.

Phùng Hoán Sâm mệnh lệnh phần lớn thị vệ chờ dưới chân núi, chỉ mang theo thiếp thân hai người cùng Thư Điện Hợp hướng về trong ngọn núi đi lên.

Hai thị vệ đi trước đảm nhận vị trí tiên phong dẫn đường, theo chỉ thi của Phùng Hoán Sâm. Hắn đi ở chính giữa, Thư Điện Hợp di theo sát người hắn.

Đi qua một cái đường vòng vèo nhỏ, phiến đá phủ xanh biếc rêu xanh, trên đường đầy cỏ dại sinh sôi, rậm rạp còn cần thị vệ rút đao ra bổ chặt mở đường mới có thể đặt chân, vừa nhìn là biết bình thường hiếm có người tới đây.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.