CHƯƠNG 27: GIAO CHIẾN
Lại nhìn kỹ một chút, kỳ thực hai người có cách biệt rất xa.
Ngũ quan trên mặt của người trước mặt càng thô thoáng hơn một ít, lông mày rậm, mặt rộng, râu trên miệng hình bát, cằm ngắn ba tấc, thái dương loang lổ điểm điểm hơi chen lấn tóc bạc, mặt cũng so với sư phụ mình nhìn muốn trẻ hơn mấy tuổi.
Thư Điện Hợp nhìn đối phương tay phải thả nằm tại trước eo. Ngón cái cùng với ngón trỏ có vết chai mỏng, là đặc điểm của người đọc sách. Mà sư phụ của nàng quanh năm cùng thảo dược , không chỉ có mười ngón đều có vết chai, da dẻ cũng bị huân biến thành màu đen. Đến khi mùa đông không khí trời khô ráo, thường thì da sẽ bị nứt nẻ đau đớn.
Khí chất càng không giống, sư phụ sinh sống ở sơn trang yên tĩnh núi cao sâu, không bị ràng buộc, hòa ái mang một luồng thần thái phiêu dật. Cùng người trước mặt đứng yên chưa mở miệng, quanh thân tỏa ra uy nghiêm, có khác biệt một trời một vực.
Thư Điện Hợp xác nhận người trước mặt cùng sư phụ nàng có nhiều khác biệt, trong lòng nàng sinh ra một tia thất lạc.
Trong quá trình Thư Điện Hợp đánh giá Phùng Hoán Sâm, hắn cũng tỉ mỉ đánh giá lại nàng. Thời gian chỉ thoáng qua nhanh, lúc đó nữ hài tử mới có hai tuổi, bây giờ dĩ nhiên bình an trưởng thành. Hắn lúc trước lựa chọn đem nàng giao cho ca ca của chính mình nuôi nấng không có sai.
Vốn cho là hai người liên hệ, chỉ khoảnh khắc lúc đó hắn giao nàng cho ca ca, không nghĩ tới thời gian đã qua gần mười bảy năm, chính mình lại được gặp lại nàng.
Vừa không biết có phải là tạo hóa trêu ngươi, hay vẫn là vận mệnh gây ra, cũng khó có thể liệu trước là cát hay là hung.
Hoặc nói đến trùng hợp cũng không thể.
Thời gian trôi qua quá lâu, người kia tướng mạo sớm đã bị hắn lãng quên, nhưng nhìn dáng dấp của Thư Điện Hợp tốt như vậy, Phùng Hoán Sâm thấy nàng lần đầu cũng có cảm giác quen thuộc, hẳn là do được di truyền từ phụ mẫu của nàng, mà cũng không phải vẻn vẹn chỉ là chân dung của một người.
Việc này bất luận đối với người nào đều có lợi.
Phùng Hoán Sâm vừa vặn muốn mở miệng nói chuyện, Thư Điện Hợp lại giành trước một bước, đánh vỡ không khí giằng co ngột ngạt trong phòng.
\”Thảo dân tham kiến Phùng thừa tướng.\”
\”Sư phụ của ngươi nói, để ngươi đến gặp ta.\” Phùng Hoán Sâm nhìn về phía Thư Điện Hợp ánh mắt sâu xa nói : \” Ngươi bây giờ là đã gặp phải chuyện gì, cần lão phu hỗ trợ.\”
Phùng Hoán Lâm đem Thư Điện Hợp nữ phẫn nam trang, cùng lý do tiến vào kinh, đều trong thư đã nói rõ cho hắn biết.
Lúc trước khi Hoàng thượng bị bệnh, hắn cùng phụ giúp Thái tử tạm thay xử lý triều chính, cả ngày cùng các quan đấu trí, không rảnh bận tâm hậu cung chính sự. Đối với việc công chúa mời tới một vị thần y chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng chỉ là có nghe qua, không nghĩ tới người đó lại là Thư Điện Hợp.