CHƯƠNG 186 : ĐOM ĐÓM
Nàng xoay người lại định ngồi vào giường thì đột nhiên nhớ tới công chúa lúc nãy ở trong sân xướng lên một câu : \”Phu thê ân ái…\”
Vì lẽ đó hai người họ là phu thê, chính mình chẳng nhẽ lại thật sự muốn chen chân vào giữa bọn họ, Phùng Tịch Uyển trong lòng buồn cười tự giễu chính mình.
Phò mã xưa nay nói chuyện cùng nàng luôn khách khí xa cách, cũng chỉ đối với công chúa bày ra sự ôn nhu, rõ ràng là từ đầu tới cuối chính nàng chỉ là đang đơn phương mà thôi.
Nàng đi tới trước bàn trang điểm, lôi ngăn kéo ra, lấy một cuốn sách từ bên trong ra, là sách thuốc mà Thư Điện Hợp đưa cho nàng. Bên trong có một mảnh hoa hạnh đã khô.
Ngày đó nàng đứng phía sau cánh cửa lén nhìn Thư Điện Hợp đang ngồi dưới gốc cây đọc sách, có một cánh hoa rơi từ trên xuống mang theo mùi thơm hạ cánh xuống lòng người đọc sách, bởi vì quá nhập tâm cho nên người kia không phát hiện ra, cánh hoa từ ngọn cây kia rơi xuống đất. Sau đó ách thúc đến, hai người đã nói với nhau gì đó rồi rời đi.
Nàng mới từ sau cửa đi ra, mang theo nhịp tim hỗn loạn, đến chỗ Thư Điện Hợp vừa ngồi, nhặt lên cánh hoa đó….
Chính mình đối với Thư Điện Hợp cũng chỉ là tình cờ lưu lạc mà gặp nhau. Cũng không nhận được sự mến mộ lại của Thư Điện Hợp , nàng lấy đâu tư cách để cùng công chúa cướp người đây?
Thôi, thôi. Coi như tuổi trẻ hồ đồ, một lần gặp gỡ rung động này , nên quên đi không tiếc nuối.
———————————
\”Sau đó thì sao?\”
\”Không có sau đó.\” Sài Long Uy đem sự tình tối qua cặn kẽ nói lại một lần cho công chúa nghe, mặt nén ý cười nói: \”Công chúa náo loạn đến mệt mỏi, liền canh giải rượu cũng không có uống.\”
Tuyên Thành đỏ mặt, nhưng không buông tha nói: \”Nửa đêm, bên trong thư phòng của bản cung , bản cung có gây ra tiếng động nào khác không?\”
Sài Long Uy kiên định lắc đầu.
Tuyên Thành không nhịn được xấu hổ dùng tay che lấy mặt, cái gì cùng cẩu kết bái, cái gì để phò mã gọi nàng là mẹ, chính mình làm sao lại làm ra những chuyện mất mặt như thế.
Sau một trận tự kiểm điểm lại mình, nàng mới có cảm giác mặt mũi đỡ xấu hổ hơn, nàng thả xuống tay ho nhẹ hai tiếng, vậy mà cái người quay lưng lại kia đều không có nhúc nhích chút nào, không biết là đang làm gì.
Tuyên Thành mang theo hiếu kỳ, di chuyển tới cách Thư Điện Hợp không xa, sau đó nghiêng đầu nhìn.
Mãi tới khi nàng nhìn thấy Thư Điện Hợp mới dừng lại. Chỉ thấy trước mặt Thư Điện Hợp đang bầy ra một cái bàn thấp. Trên tay cầm một cục than, vẽ vời gì trên giấy.
Nhìn thấy bộ dáng này của Thư Điện Hợp , trong lòng Tuyên Thành đã có đáp án, việc ướt át đêm qua , tất cả đều là mộng.
Trong lòng nàng thất vọng, lại không nhịn được sinh ra lòng hiếu kỳ, muốn nhìn chút xem Thư Điện Hợp đang vẽ cái gì.